Màu sắc cầu vồng
Ngày xửa, ngày xưa có một lần những màu sắc
trong vũ trụ vùng lên tranh chấp quyền lực. Chúng cãi nhau, cố chứng minh
mình là quan trọng nhất, đẹp đẽ nhất, và được yêu thích nhất trong hệ màu sắc
tồn tại trên thế gian này.
Màu xanh lá cây giành quyền nói trước: “Hiển
nhiên ta là màu quan trọng nhất. Ta là đại diện của cuộc sống và hình ảnh của
hy vọng. Tất cả thiên nhiên đều có màu đồng nhất của ta. Thiếu ta, các sinh
vật trên trái đất sẽ chết. Hãy nhìn xung quanh các ngươi kìa, đâu đâu không
thấy ta!”
Màu xanh da trời cũng chẳng chịu thua: “Cái nhìn
của ngươi thật nông cạn. Ngươi chỉ nhìn thấy những gì thấp ngang tầm mắt mà
quên rằng trên bầu trời còn có màu xanh kỳ diệu của ta và xa thật xa, ta cũng
là biển cả. Nên nhớ ngàn năm nay nước là mạch sống của loài người và trời cao
tạo nên không gian, che chở cho nhân lọai. Không có ta, các ngươi chẳng là
gì!”
Màu vàng cười mỉa mai: “Tất cả các ngươi đều vô
lý. Chính ta mới là người đem đến niềm vui, hạnh phúc và sự ấm áp cho hành
tinh này. Ta là mặt trời! Ta cũng là mặt trăng. Và các tinh tú trên cao cũng
có ánh sáng thần kỳ của ta. Thiếu ta, cuộc sống sẽ buồn tẻ và vô vị”.
Màu cam cũng không chịu thiệt thòi: “Hãy nhìn
lại đi, ta mới chính là sự sống và sức mạnh. Loài người có thể không nhìn thấy
ta ở khắp mọi nơi vì ta lại đại diện cho sự sang trọng và cao quý. Thiếu
vắng ta, các ngươi sẽ không sống nổi. Ta đem đến cảnh đẹp rực rỡ cho bình minh
và hoàng hôn. Bên cạnh sắc đẹp của ta, tất cả những màu sắc các ngươi sẽ bị bỏ
quên và lu mờ”.
Không thể chịu đựng được nữa, màu đỏ bật dậy:
“Ta là hoàng đế màu sắc. Ta thống trị tất cả. Ta là máu, là sự sống. Ta cũng
là sự nguy hiểm và can đảm. Không có ta, trái đất này sẽ đơn điệu và cô độc
như mặt trăng ngàn năm chẳng một bóng người. Ta là tình yêu và nỗi đam mê”.
Màu tím ưỡn mình lên tiếng: “Chính ta mới đáng
được tôn vinh và thần phục. Màu tím là màu của hoàng tộc và quyền uy. Các vua
chúa, các nhà lãnh đạo luôn chọn ta là biểu tượng cho quyền lực và trí tuệ.
Mọi người triều bái ta, lắng nghe và tuân lệnh ta”.
Cuối cùng bằng một giọng nói chậm rãi nhưng đầy
tính thuyết phục, màu chàm tự khẳng định mình: “Hãy nghĩ về ta, màu sắc của sự
im lặng. Có thể các ngươi đã bỏ quên và không chú ý đến sự tồn tại của ta,
nhưng thiếu ta, tất cả các ngươi chỉ có cái dáng vẻ bên ngoài. Ta là hiện thân
của suy tưởng, lương tâm, là sâu thẳm trong ý nghĩ. Tất cả các ngươi đều cần
ta để soi lại mình, để cân bằng cuộc sống và bình an trong tâm tưởng”.
Đến đây thì tất cả các màu sắc đã cùng nổi dậy,
cố dùng miệng lưỡi để đánh bại các địch thủ của mình. Mỗi màu đều tự tôn vinh
mình là vua. Tiếng cãi vả, lấn át giọng nói của nhau vang lên, to dần, và to
dần. Bất thình lình có tiếng sấm sét và từ trên trời rất cao, một vệt sáng rơi
ngang làm chói loà các màu sắc nhỏ nhen giờ đây đang nhắm nghiền đôi mắt sợ
sệt. Mưa từ đâu chợt đến. Bắt đầu bằng những giọt nhỏ, sau đó lớn dần, lớn
dần, và rơi như trút nước. Tất cả các màu sắc co rúm người. Chúng xích lại gần
nhau, nép vào những màu sắc bên cạnh, cố tìm cho mình chút che chở và hơi ấm
đồng cảm.
Từ trên cao, tiếng mưa thì thầm: “Những màu sắc
khờ dại các ngươi. Các ngươi đã cố chứng minh điều gì? Tại sao phải ra vẻ ta
đây là quan trọng nhất. Chẳng lẻ các ngươi quên rằng, mỗi người trong các
ngươi đều có một giá trị như nhau, đều được tạo ra để phục vụ đời sống con
người, để góp phần tôn vinh thế giới muôn màu, muôn vẻ. Tại sao không cùng nắm
tay nhau và đến với nhau trong hoà bình”.
Các màu sắc thèn thẹn tìm bàn tay nhau!
Tiếng mưa lại vang lên đều đặn: “Từ nay trở đi,
sau mỗi cơn mưa, tất cả các người hãy vươn mình lên cao, ngang bầu trời và để
lại một vòng sáng rực rỡ, nhắc nhở lẫn nhau, chúng ta hãy cùng sống trong hoà
bình và tương ái. Hãy ghi nhớ, với sức mạnh đoàn kết, chúng ta mới trở nên hữu
ích cho xã hội. Ích kỷ và nhỏ nhen là kẻ thù của thành công và kẻ đồng hành
của thất bại!”
NGUYỆT VIÊN (Theo Inspirationpeak)