Tôi tìm
đến Hiền vì anh là kiến trúc sư, trong khi tôi lại đang cần viết một bài liên quan ít nhiều về kiến trúc. Câu chuyện rôm
rả cho đến khi chúng tôi vào
thăm ngôi nhà và tình cờ bước ngang qua phòng anh.
"A,
cửa đẩy ngang! Giống như mấy ngôi nhà Nhật Bản và Hàn Quốc". "Vì phòng riêng là thế-giới-riêng! Chỉ bạn bè
thân lắm mới bước vào đây. Anh muốn họ cảm nhận sự cân bằng: Anh yêu quý họ và
cũng mong nhận lại sự quan tâm từ họ".
Tôi tròn mắt vì … không hiểu! Anh bật cười.
Người ta không để ý, nhưng đôi khi chỉ nhìn cánh cửa là biết ngay tính cách của
chủ nhà. Không phải ngẫu nhiên mà đa phần cửa chính đều được kéo vào để nhận trở
ngại về phần mình, tránh cản trở cho khách và người đi ở bên ngoài. Thế nhưng
cửa sổ thì lại khác. Rất nhiều cửa sổ được đẩy ra. Ở đó, nắng sẽ ùa vào. Gió sẽ
ùa vào. Những tiếng chim buổi sớm mai ríu rít sẽ ùa vào. Anh thường e dè khi
bước vào một căn phòng cửa sổ im ỉm đóng hoặc cửa chính mở theo hướng … chỉ nghĩ
đến mình!
…
Tôi nhớ đến ô cửa kính vuông vuông mà tôi
vẫn thường … dán chặt cả gương mặt mình vào, cùng với cô bạn hàng xóm tên
Nghi "cho cái mũi dẹp lép thế
này" để nhìn xuống đường, mơ về một cây
bàng lá lỗ chân sâu ăn, thời còn bé tí. Để rồi mới chợt nhận ra vì sao ngôi nhà
nhỏ của Hiền lại đủ sức thu hút đông bạn bè đến vậy. Một cánh cửa gỗ xinh xinh
được kéo vào hiền lành và nhã nhặn. Những ô cửa sổ không bao giờ khép để bạn bè
lúc thích có thể thò đầu ra ngắm khoảng sân xanh mát màu cây. Và còn vì một cánh
cửa đẩy ngang trong phòng riêng: Ở đó có sự cảm thông, gắn bó thiêng liêng từ
hai phía sẽ khiến người ta bình yên và hạnh phúc.
Phan
Anh