Cậu bé và cây táo
Ngày xưa có cậu bé nhỏ và một cây táo thật to làm bạn với nhau.
Cậu bé đến chơi với cây táo mỗi ngày, leo lên cây, hái táo ăn rồi nằm ngủ
dưới bóng cây to. Cậu bé rất yêu mến cây táo và cây táo rất thích chơi với
cậu.
Thời gian
qua mau, cậu bé đã lớn lên và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày nữa. Một
ngày nọ, cậu đến ngồi cạnh cây táo và có vẻ buồn bã. Cây táo nói với cậu "tới
chơi với tôi đi". Cậu nói "tôi không còn bé con nữa, tôi không còn thích chơi
với cái cây nữa, tôi muốn có tiền để mua đồ chơi, tôi thích đồ chơi".
Cây táo nói "xin lỗí cậu nhé, tôi không có tiền nhưng cậu có thể
hái hết những trái táo trên thân tôi rồi mang bán đi để lấy tiền mua đồ chơi".
Cậu bé vui sướng quá, cậu hái hết những trái táo trên cây rồi chạy mang ra chợ
bán lấy tiền. Sau đó không thấy cậu trở lại nữa. Cây táo buồn lắm vì nó nhớ cậu
bé.
Một thời
gian lâu sau, cậu bé lại trở lại ngồi cạnh cây táo nhưng nay cậu đã trở thành
một thanh niên đứng tuổi. Cây táo vui sướng quá, nó nói với cậu "tới chơi
với tôi đi", cậu bé có vẻ suy nghĩ rồi cậu nói "tôi không có thời giờ để chơi,
tôi phải làm việc để nuôi gia đình tôi, tôi muốn xây một ngôi nhà, cây táo có
thể giúp gì cho tôi không?". Cây táo nói "xin lỗi cậu nhé, tôi không có
nhà để cho cậu nhưng mà cậu có thể chặt hết những nhánh cây trên thân tôi,
rồi dùng chúng để xây căn nhà cho gia dình cậu". Cậu thanh niên liền chặt
hết những nhánh cây trên thân cây táo rồi vui sướng mang chúng chạy đi. Cây
táo mặc dù đã trụi lủi không còn nhánh cây nào trên thân nữa nhưng vẫn sung
sướng vì nó đã làm cho cậu thanh niên được vui. Sau đó thì chàng
thanh niên lại đi biệt tích và cây táo lại một lần nữa cô đơn và buồn
bã vì nhớ cậu thanh niên.
Mãi lâu
sau, vào một ngày trưa hè nóng nực, chàng thanh niên lại trở lại và bây giờ
chàng đã thành một người đàn ông đứng tuổi. Cây táo
thật là mừng rỡ, nó lại mời người đàn ông đến chơi với nó nhưng ông ta lại
buồn bã nói "Tôi đang buồn và tôi cũng bắt đầu già rồi. Tôi muốn làm một cái
thuyền buồm để đi chơi cho đỡ buồn, cây táo có thể giúp tôi được không?", cây
táo liền nói "cắt cái thân của tôi đi rồi dùng nó mà làm cái thuyền buồm để đi
chơi". Ông ta bèn chặt thân cây táo xuống và mang đi làm một cái thuyền buồm và
đi chơi một thời gian thật lâu. Cây táo bây giờ chỉ còn trụi lại cái gốc nhưng
nó vẫn chờ đợi để cậu bé ngày nào về lại chơi với nó.
Cuối cùng
rồi một ngày kia sau nhiều năm vắng bóng, cậu bé ngày xưa đã trở lại và cây táo
nói với cậu ta rằng "cậu bé của tôi ơi, bây giờ tôi không còn trái táo nào để
cho cậu nữa". Cậu bé ngày xưa, bây giờ đã trở thành một ông già trả lời "bây giờ
tôi cũng chẳng còn răng để mà cắn", cây táo lại nói "tôi cũng không còn nhánh
cây nào nữa để cho cậu leo chơi", cậu bé ngày xưa lại buồn bã trả lời "tôi cũng
già quá rồi không còn leo trèo được nữa". Cây táo vừa rơi nước mắt vừa nói
"thật ra thì tôi cũng chẳng còn gì để có thể cho cậu được nữa ngoại trừ cái gốc
già cằn cỗi đang mục nát này", cậu bé trả lời "bây giờ tôi không còn cần gì nữa
cả, tôi đã mệt mỏi rồi, tôi chỉ muốn có một chỗ dựa lưng để nghỉ ngơi thôi". Cây
táo vui vẻ trả lời "tốt lắm cậu bé ơi, gốc cây già này là một chỗ nghỉ lưng rất
thoải mái, lại đây, lại đây, ngồi dựa vào tôi mà nghỉ ngơi". Cậu bé ngày xưa bèn
ngồi xuống dựa vào gốc cây ngơi nghỉ, cây táo cảm thấy thật sung sướng, nở một
nụ cười pha lẫn với nước mắt.....
Câu
chuyện này dành cho tất cả chúng ta, cây táo chính là cha mẹ của chúng ta. Khi
chúng ta còn bé, chúng ta rất thích chơi đùa với bố mẹ, khi chúng ta lớn lên,
rời khỏi mái ấm gia dình, xa lìa bố mẹ và thường thường thì chỉ trở về với hai
đấng sinh thành khi chúng ta cần điều gì hoặc là chúng ta bị trở ngại trong cuộc
sống của mình, mặc dầu thế nhưng cha mẹ chúng ta lúc nào cũng sẵn sàng trải
rộng vòng tay để đón tiếp và giúp chúng ta với tất cả những gì có trong tầm tay
để cho chúng ta được sung sướng.
Các
bạn có thể nghĩ là cậu bé trong câu truyện đã đối đãi với cây táo một cách nhẫn
tâm nhưng đó chính là cách mà đa số chúng ta đang đối đãi với chính cha mẹ
mình.
MLL