Câu
cá
Cậu bé 11 tuổi và
rất thích câu cá. Cậu đi câu cá bất cứ lúc nào có thể và thường ngồi câu ở cái
vũng nơi căn lều nhà cậu, nằm trên một đảo nhỏ giữa hồ.
Một lần, cậu
theo bố đi câu cá vào buổi chiều tối. Cậu mang theo ít giun làm mồi với hy vọng
bắt được vài con cá. Cậu móc mồi rồi bắt đầu tập quăng mồi. Lưỡi câu đập thẳng
vào mặt nước và tạo ra những gợn sóng nhiều màu sắc trong ráng chiều. Ngồi khá
lâu, bỗng cậu cảm thấy cần câu rung lên, rõ ràng có cái gì đó rất nặng móc vào
cần câu. Bố cậu quan sát đứa con khéo léo giật cần câu, nhấc lên một con cá đang
vùng vẫy. Đó là con cá to nhất cậu bé từng nhìn thấy. Hai bố con nhìn con cá to
bự đang quẫy. Người cha nhìn đồng hồ. Mới 8 giờ tối. Còn 4 tiếng nữa mới bắt đầu
mùa câu. Ông bảo:
- Con trai, con phải thả nó ra đi. Chưa đến mùa câu.
- Kìa bố! Cậu con trai kêu lên.
- Sẽ có những con cá khác- Bố
cậu bình tĩnh nói.
- Nhưng không to như con này! Cậu bé rên lên.
Cậu nhìn quanh hồ. Không có ai, cũng chẳng có tàu thuyền tuần tra. Cậu
lại ngước nhìn bố. Không ai nhìn thấy họ, tức là sẽ không ai biết họ câu được
cá. Và dù có người biết, người đó cũng không thể biết cậu câu được cá lúc mấy
giờ. Nhưng cậu bé, qua sự rõ ràng trong giọng nói của bố cậu, biết rằng quyết
định của ông sẽ không thay đổi. Cậu chậm chạp gỡ con cá ra và thả nó xuống mặt
hồ đen lóng lánh. Con vật quẫy thật mạnh và lao biến đi. Cậu bé biết rằng rồi
cậu sẽ chẳng bao giờ bắt được con cá to như thế nữa.
Đó là câu chuyện 34
năm về trước. Bây giờ, cậu bé đã là một kiến trúc sư thành đạt. Cái lều của gia
đình anh vẫn ở trên hòn đảo nhỏ giữa hồ New Hampshire. Và anh cũng đưa con trai,
con gái của mình đi câu. Anh đã đoán đúng. Anh không bao giờ bắt được một con cá
to và đẹp như hồi nhỏ nữa. Nhưng anh luôn nhìn thấy con cá đó, từ lần này sang
lần khác, mỗi khi anh đặt ra một câu hỏi về đạo đức. Vì, như cha anh đã dạy, đạo
đức là những vấn đề đơn giản: đúng hay sai. Chỉ có điều: hành động đạo đức -
ngay cả khi không có ai quan sát mình- mới là khó mà thôi.