Cây Phiền Muộn
Tôi thuê một người thợ đến chỉnh
sửa lại hệ thống điện và một số vật dụng trong nhà. Sau khi kết thúc ngày làm
việc đầu tiên đầy mệt nhọc với cả tiếng loay hoay cùng cái bánh xe x́ lốp, chiếc
máy khoan bị hỏng và cái xe “cổ lỗ sĩ” không chịu nổ máy, anh ấy cũng chịu để
tôi chở về nhà. Trông anh ta có vẻ trầm ngâm. Khi về đến cửa nhà, anh dừng lại
trước một cái cây nhỏ, lấy hai tay chạm vào phần ngọn của nhánh. Đến lúc mở cửa
ra th́ trông anh ta như thay đổi hoàn toàn. Cái gương mặt rám nắng ấy tươi hẳn
lên. Anh ôm lấy hai đứa con và ôm hôn vợ ḿnh. Khi anh tiễn tôi về ngang qua cây
nhỏ ấy, ḷng ṭ ṃ trong tôi lại nổi lên. Tôi hỏi anh về những ǵ ḿnh đă thấy
lúc năy.
- “Ồ, đó là cây phiền muộn của tôi
đấy! – Anh trả lời – Tôi biết ḿnh sẽ không tránh khỏi những rắc rối trong nghề
nghiệp, nhưng chúng không phải dành cho gia đ́nh tôi, vợ và con tôi. Cho nên tôi
để chúng lên cái cây ấy khi trở vào nhà và bảo Chúa hăy chăm nom chúng giùm.
Sáng hôm sau tôi lại lấy chúng ra. Điều vui nhất là … - anh cười hóm hỉnh – lúc
đó những thứ khó chịu ấy không bao giờ c̣n lại nhiều như lúc tôi treo chúng lên
hôm trước nữa”.