Té ra, v́ sơ ư người thợ đă làm bà khách phật ḷng. Đôi giày hơi chật
khiến ngón chân út của bà hơi bị bó. Người thợ b́nh tĩnh lắng nghe những lời
phàn nàn, vui vẻ xin lỗi và hứa sẽ sửa lại.
Ông cháu Jean dừng chân trước một quán cà phê ngoài trời. Trong khi
đang thưởng thức ly cà phê sáng và ngắm khách bộ hành qua lại trên hè phố Paris,
bỗng họ nghe tiếng người hầu bàn: “Xin ông vui ḷng nhích qua một chút cho tôi
đi qua. Ông cảm phiền, giờ này đông khách quá”. Ông nội của Jean vội vàng nhích
ghế vào sát chiếc bàn. Cùng lúc ông cháu Jean chợt hiểu người hầu bàn không nói
câu đó với họ. Từ bàn bên cạnh, một người đàn ông khác cau có tuôn ra những lời
không mấy nhă nhặn. Thấy ông khách vẫn ngồi ́ ra, người hầu bàn đành đánh một
lối đi ṿng vèo tới chiếc bàn đang chờ cà phê.
“Cháu đừng bao giờ quên những điều trái ngược cháu vừa thấy” - ông nội
của Jean dặn cậu. “Tại sao người thợ giày vui vẻ chấp nhận những lời than phiền
của khách hàng, c̣n một ông khách rỗi việc ngồi uống cà phê không chịu nhích qua
một chút cho người khác làm việc? Khi nguời ta làm việc thực sự, đem lại lợi ích
cho người khác, thường họ không quan tâm tới chuyện người khác sẽ đối xử với họ
ra sao. Với họ, công việc là trên hết. Trái lại, những kẻ không có ích bao giờ
cùng tỏ ra là những nhân vật quan trọng”.