Điều giản
dị
Hơn 10 giờ đêm, anh mệt mỏi bước
lên được căn hộ tầng 10 của ḿnh. Chợt sững người, dưới ánh sáng vàng vọt ở hành
lang, người bạn cũ thời đại học đang ngồi nhẫn nại chờ đợi. Cuộc gặp sau gần
chục năm xa được anh đón nhận bằng câu hỏi: "Lâu nay biến đi đâu thế, chắc nhân
dịp ǵ mới ghé?...". Bạn làm nghề đi đo đạc địa chính thay đổi địa điểm công
việc nay đây mai kia, mà chỉ toàn ở ngoại thành thôi, chẳng mấy khi gặp bạn gặp
bè. "Lâu quá không có tin tức ǵ về bạn bè, tao nhớ tụi bay, thế là bắt xe ôm đi
mấy chục cây số về đây, chờ đă hơn hai tiếng đồng hồ rồi".
Gợn lên trong
anh một cảm giác có lỗi. Cái cảm giác của những kẻ sống thu ḿnh ở thành thị quá
lâu, bị bao chặt bởi một kiểu sống theo quan hệ mùa vụ, nhân dịp... Bạn bè, đồng
nghiệp đến thăm nhau cứ "hẹn có dịp rảnh...", để rồi chỉ sau vài chục phút lại
gặp nhau trong quán nhậu rỉ rả, lại cười chào vờ như chẳng có lời hẹn đă qua.
Thậm chí dạo anh mới đi làm, một đồng nghiệp c̣n khuyên rất chân thành: "Nếu các
sếp không mời th́ chớ tự tiện đến nhà thăm, kẻo không lại bị cho là ḍm ngó hoặc
là đến để tâu hót, nịnh nọt...". Những định kiến cứ như vây bọc những con người
thị thành...
Cái bắt tay của bạn bóp thật chặt dứt anh ra khỏi những suy
nghĩ miên man. Thế là bạn đi... Anh ngồi bệt xuống chỗ bạn vừa đứng lên, lại
miên man: Giá mà người ta luôn có thể đến thăm nhau với một lư do giản dị như
thế, v́ c̣n nhớ về nhau...