Luyenkim.Net!

...where your idea grows!

 
  • Decrease font size
  • Default font size
  • Increase font size
Trang chủ arrow DIỄN ĐÀN
Luyện kim
Banner
Entry for May 30, 2008 - Bựa (1 viewing) (1) Guest
Go to bottom Post Reply Favoured: 0
TOPIC: Entry for May 30, 2008 - Bựa
#2158
blogger
(Moderator)
Moderator
Posts: 51
graphgraph
User Offline Click here to see the profile of this user
Entry for May 30, 2008 - Bựa 6 Months ago Karma: 1  

Hôm nay gặp một chuyện khó chịu thế này.

Lúc chiều có việc ra khỏi nhà, trời âm u và sắp mưa, chắc vì trời sắp mưa nên ai cũng có vẻ hối hả ra mặt, lúc đi qua một đoạn đường gần tới ngã tư ngã năm chồng chéo gì đó, có một cái xe máy (chả nhớ xe gì, tớ ngu mác xe máy với điện thoại), chỉ nhớ là biển xanh, có một giai già bụng phệ không đeo mũ bảo hiểm nhưng có đeo kính đen cưỡi, phía sau là một gái trẻ mắt trát 10kg phấn ôm eo nhau chặt cứng.

Lẽ thường thì tớ chả quan tâm tới những con người này và cũng chẳng bao giờ soi mói, vì có soi thì soi cả ngày, vì ngoài đường ngoài chợ lúc nào mà chả đầy, mới cả mình cũng chẳng có tư cách gì mà chê bai họ cả. Nhưng hôm nay hai con người này thật là đáng bị coi thường, chứ chẳng phải đáng bị soi mói dăm ba câu ngứa miệng của thiên hạ.

Số là tới đoạn rẽ, có một người đàn ông đứng tuổi đang oằn mình dắt một xe than tổ ong khá to, dường như ông ấy cũng vội vã vì sợ trời đổ mưa sẽ ướt hết than, nhìn trông rất vất vả và đáng thương. Giai già đang đi chẳng dưng chẳng đừng tự nhiên hứng khởi rẽ oặt một cái, chả xi nhan, chả sang đường, cứ đương nhiên như đường là cái hố xí riêng của nhà mình, quả đó cũng khiến xe tớ suýt đâm sầm vào. Không may cho người đàn ông bán than nọ, giai già rẽ bất ngờ quá nên đâm sầm vào ông ấy, mà đâm rất mạnh, chiếc xe đổ kềnh, than rơi lả tả, ông ấy còn bị kẹt chân dưới cái giỏ than to. Mọi người trên đường còn đang chưa hiểu chuyện gì xảy ra (tớ thì là tớ nhìn rõ nhất luôn) thì thấy giai dựng xe lại, chả cần biết người ta đang nằm dưới cái xe còn chưa đứng dậy nổi. Gái đằng sau thì xuýt xoa lải nhải vì than va vào tay vào chân bẩn thỉu xấu xí. Giái chửi: “Đm thằng chó này đây là chỗ mày buôn than bán cứt à? Đường này là đường cho mày đi à? Đm giờ hỏng mẹ nó xe của tao cả họ mày đền được không?” Vừa nói vừa dẫm nát ben bét miếng than rơi ở gần chân giai.

Lúc này tớ dừng lại và dựng tạm ở bên vệ đường cho dù đường rất đông và một đống người còn tò mò đứng chầu hẫu. Việc đầu tiên là tớ lấy hết sức bình sinh nhấc được một tí cái giỏ than lên cho ông ấy kéo chân ra, mãi mà tớ không nâng nổi cái xe than lên cho ông ấy, lúc đấy có một người đàn ông đi bộ trên vỉa hè, tớ gọi: “Anh ơi nâng hộ em cái này cái”. Có vẻ như anh ta cũng không muốn nâng giúp nhưng vì thấy hành động của tớ có vẻ “chẳng giống ai” nên anh ta cũng ra giúp một tay. Mọi người trên đường có vẻ đang nhìn tớ chằm chằm, còn giai thì ra vuốt ve xe, gái thì chia tay chìa chân chỉ chỗ than bẩn trên tay cằn nhằn chửi bới. Giờ tớ nhìn thấy cái xe còn biển xanh nữa chứ, chẳng hiểu giai có chức cao quyền trọng gì to hớm ở đâu 0 hay cứ tự nhiên…có biển xanh như muôn ngàn xe ngoài kia thế thôi nhở?

Giai lườm tớ một cái, và tất nhiên tớ cũng không quên lườm lại cả đôi một cái sắc lạnh, ánh mắt khinh bỉ những con người coi thường người khác, thể loại trưởng giả học làm sang đáng tởm.

Lên xe rồi, giai còn nói cố thêm câu: “Mẹ, bẩn hêt cả xã hội”.

Chậc, tớ nghe xong câu này tớ buồn nôn quá, tớ mong mấy zai cút hết mẹ nó đi cho xã hội trong sạch hóa thì đúng hơn.

Đời tớ căm ghét nhất là loại người không biết tôn trọng người khác và tự cho mình cái quyền đòi “làm chủ xã hội”, và nhất là thể loại người không có lòng nhân ái và sự cảm thông với những người nghèo khổ, kém may mắn hơn mình.

Nhưng cũng an ủi vì thực ra mấy vụ này tớ gặp cũng nhiều, và người tử tế cũng vẫn còn nhiều, nhưng đa phần những con người thấp cổ bé họng ấy vẫn sẽ luôn chịu thiệt thòi và bị coi thường.

Tớ nhìn giai lần cuối và nói rất to: “Mấy anh chị đừng có coi thường người khác, mà tôi thấy anh đâm vào người ta đấy chứ đừng có nói nhiều thế. Mà chửi hay quá, anh văn hóa quá”. Giai khựng xe lại nhìn tớ, chắc định đánh nhau hả? Thật may xung quanh tớ có mấy người đã đứng quanh và đang giúp người đàn ông nọ nhặt than và dắt xe nên chắc không dám lại làm gì tớ, mà chả nhẽ đánh tớ? Mà nếu hôm nay đánh tớ tớ sẽ có bài viết hay hơn nhiều cho mọi người đấy! Tớ nghe thấy hình như giai nói: “Đm, lại thêm con chó điên rỗi hơi nữa”.

Tớ thấy người đàn ông nọ vỡ vài viên than, tớ bảo tớ sẽ mua những viên than vỡ ấy cho ông ấy nhưng ông ấy không nhận và cảm ơn tớ rối rít. Tớ ra dắt xe đi tiếp thì ông ấy bảo: “Cảm ơn cô nhé, cô tốt lắm, đời may còn nhiều người như cô”. Tớ bảo: “Dạ không có gì đâu bác ạ, bác cẩn thận nhé, bác đi gọn vào nhé kẻo lại phải thằng mất dậy khác nó đâm cho”.

Tớ đi rồi, tớ cảm thấy vui vì mình làm được một việc tốt, cho dù nó nhỏ. Tớ cũng muốn mình là một may mắn cho người đàn ông bán than tội nghiệp ấy, để cho ông ấy ít nhiều còn được hưởng những điều tốt đẹp của cuộc sống. Việc nhỏ thôi, nhưng tớ thấy ý nghĩa lắm.

May quá trời vậy mà chiều không mưa, đến tối mới mưa.Hy vong ông ấy đã về nhà.

Về đến nhà lại phải đi ỉa một bãi không thì từ lúc gặp mấy giai mấy gái ấy cứ tức bụng không chịu nổi….giai làm tớ nhớ ra nhiều người mới gặp gần đây quá…làm tớ cứ phải đi ỉa liên tục, thót hết cả bụng, chẹp chẹp…

Cuộc đời là thế mà, khi nó đi khinh bỉ người khác thì sẽ có người khinh bỉ lại nó! Thế thôi!

Bài của Hà kin's blog - http://blog.360.yahoo.com/blog-HtJL2SY5eq1YlvocsUEeSQ--?cq=1
 
Report to moderator   Logged Logged  
  The administrator has disabled public write access.

Liên kết website

thietbidien.vnLuyenkim.netTrung tam ho tro giao vienvnfolk.combuaxua.vn
Go to top Post Reply
Powered by FireBoardget the latest posts directly to your desktop