Luyenkim.Net!

...where your idea grows!

 
  • Decrease font size
  • Default font size
  • Increase font size
Trang chủ arrow DIỄN ĐÀN
Luyện kim
Banner
Go to bottom Post Reply Favoured: 0
TOPIC: Quang Lập's blog
#2346
gmail
(User)
Gold Boarder
Posts: 278
graphgraph
User Offline Click here to see the profile of this user
Birthdate: 1971-01-01
Quang Lập's blog 5 Months, 1 Week ago Karma: 1  

Quang Lập's Blog

cái này do con ông Lập + trò ông Lập làm hộ

Subscribe: Bloglines, Google Reader, My MSN, Netvibes, Newsburst
Newsgator, Odeo, Podnova, Rojo, My Yahoo!, Desktop Reader

Favicon Dời nhà và đôi lời tâm sự 27 Nov 2008, 11:37 am


Kể từ ngày hôm nay mình rời nhà yahoo 360 để đến với ngôi nhà mới xây ở yahoo 360 plus. Đây là quyết định khó khăn vì mình đã quá quen với yahoo 360, bà con đông vui tử tế và nhiệt tình. Trong 8 tháng, kể từ ngày mình say đắm blog, đã có hơn 1 triệu lượt người viếng thăm và gần 12 ngàn cái còm ( cả quick còm và còm entry) đã nói lên điều đó.





Hơn 1 tuần qua mình đã khảo sát các hệ blog thì thấy chẳng có hệ blog nào hay hơn yahoo 360, mỗi hệ đều có cái hay riêng nhưng chẳng có hệ nào đơn giản, tiện lợi, giao lưu rộng rãi như yahoo 360 cả. Nhưng mình vẫn cứ quyết định chuyển nhà, vì yahoo 360 nhiều trục trặc quá, chậm quá.





Chơi với yahoo 360 mất thời gian vô cùng. Đừng nói chuyện khác, chỉ riêng việc còm reply cũng đã ngốn của mình mỗi ngày hơn ba bốn tiếng. Viết còm chỉ một hai phút, nhưng post một cái còm thường phài mất năm bảy phút, có khi cả nửa tiếng đồng hồ, mỗi ngày hơn trăm cái còm, cả quick còm và còm entry, trong tình trạng mạng yahoo trục trặc hiện nay thì chỉ có ăn rồi trả lời các còm cũng không kịp.





Cho nên dù yêu thương yahoo 360 bao nhiêu mình cũng đành li dị nó thôi, nếu không li dị nó thì chắc chắn mình phải bỏ blog, vì dù gì thì blog là cái để chơi chứ không phải là cái để kiếm sống.





Sở dĩ mình quyết định dọn nhà sang yahoo 360 plus vì đối với mình nó khá tiện lợi. Hệ blog nào cũng có cái hay cái dở, chưa quen thì thấy khó và dở, quen rồi thì thấy dễ và hay, một tuần làm quen với blog yahoo 360 plus mình thấy thằng này dễ post, dễ còm, giao diện đơn giản, hơn hẳn nhiều hệ blog khác.





Có người khuyên mình không nên chơi với hệ vn nhưng mình không ngại. Mình không ẩn nick, tên tuổi phơi ra trước bàn dân thiên hạ, viết lách nói năng đàng hoàng, việc gì mà ngại. Vả, có kẻ chơi đểu muốn dẹp blog của mình thì có chạy lên trời nó cũng dẹp được. Blog của mình là để chơi văn chứ có định chơi cái gì khác đâu mà phải dấu diếm. Cho nên ai rình cứ rình, ai dẹp cứ dẹp, mình cứ ngay đường thẳng lối, nhằm nơi sáng sủa mà đi, chẳng ngại gì hết.





Nhà văn nào cũng sống nhờ bạn đọc, vì thế mình viết blog này để thông báo với bà con hãy thông cảm, chia sẻ và ủng hộ quyết định này của mình, hãy đến với ngôi nhà mới của mình, đọc và còm cho mình càng nhiều càng quí.





Mình không có thời gian để chơi một lúc hai, ba blog, vì thế kể từ nay mình thường trực ở blog yahoo 360 plus, cái bolg này tồn tại để dẫn đường link sang ngôi nhà mới mà thôi.





Chào thân ái và quýêt thắng, he he...





Để đến với ngôi nhà mới của mình, bà con hãy bấm vào đường link này:
http://vn.myblog.yahoo.com/quanglap52





Blinklist Blogmarks del.icio.us Digg Ma.gnolia My Web 2.0 Newsvine Reddit Segnalo Simpy Spurl Wists Technorati

Favicon Ngông nghênh ngất ngưởng ngậm ngùi 3 24 Nov 2008, 11:45 pm

Ở chơi mấy ngày, Huế toàn mưa, mình ngấm món mưa Huế rồi nhưng thằng Vân thì thích lắm, nói đến Huế không thấy mưa thì coi như chưa thấy Huế, cũng như đến Đà Nẵng không thấy nắng cứ tưởng mình đang ở Thanh Hoá.Tự nhiên nghĩ về hai cái vùng đất nóng lạnh này.



Thằng Việt Hà nói Huế thuộc tính nữ, cái gì cũng mềm mềm ươn ướt, cái gì cũng tỉa tót cũng màu mè. Mình nói thế thì Quảng Nam- Đà Nẵng thuộc tính nam, cái gì thô thô cưng cứng, cái gì cũng ầm ào cũng nóng rực.



Thằng Việt Hà cười hà hà, nói em nghĩ ra rồi, thế thì đèo Hải Vân giống con cu của trời đâm một phát ra biển, đẻ ra hai vùng đất âm dương này. Ba thằng cười rũ, nói hay hay, có khi Biển đông là cái bướm của bà Nữ Oa.



Hôm đến Huế, không có bạn văn nào ở Huế ra đón, chỉ có hai ông ở Đà Nẵng là Nguyễn Thế Thịnh và Trương Duy Nhất đứng chờ cả tiếng ở ga, gặp cáí là kéo nhau vào quán, nhậu đến ngất ngư mới thôi.



Rồi cầm mobile gọi đến cháy máy mấy ông bạn vàng ở Huế. Đầu tiên là Ngô Minh, đến cái tuổi đã ớn rượu rồi nhưng nghe bạn gọi là chạy liền. Một tuần anh có vài chục cuộc bạn gọi kiểu này, tuỳ theo bạn nhậu nào mà nói mình đang ở nhà hay đang ở Sài Gòn , không thì chết mất ngáp. Vì rượu anh đã có lần ngã vỡ hộp sọ rồi chứ chẳng chơi.



Hồi mình ở Huế ngày nào cũng phải tiếp khách trung ương, bất luận là ai, hễ ở Hà Nội về là khách trung ương, có khi người ta chỉ ghé qua Hội kiếm toilet đái nhờ cái rồi đi, mình cũng phải tay bắt mặt mừng cơm bưng nước rót, rồi lại phải đưa tin ông này anh kia đến thăm và làm việc tỉnh nhà, hu hu.



Hội hội hè hè chán mớ đời, mình cũng từng làm xếp Hội mình biết, tiền thì chẳng có, tiếp khách tít mù, chỉ cần một đoàn trung ương về là anh em văn phòng Hội mất tiền lương thưởng cả tháng. Hễ nghe có khách, lãnh đạo Hội mặt xanh như đít nhái, cái mặt cười y chang cái mặt trâu ngửi l., tội lắm. Viết đến đây bỗng nhớ cái mặt ông Văn Công Hùng đang phải tiếp thằng Nguyễn Quang Vinh, he he



Còn nhớ có lần nghe tin hai ông bợm nhậu Nguyễn Quang Lập và Bảo Ninh về tỉnh, Hội B. đóng cửa suốt tuần, vừa tức vừa buồn vừa buồn cười. Mình đến Hội S. chơi, anh em văn nghệ đến chơi đông, ông Hội trưởng kéo tay mình ra chỗ vắng, nói có chai rượu đãi ông mà chúng nó đến lắm quá, ông chịu khó chờ để chúng nó về bớt đi đã...



Ôi chao Hội ơi là Hội.



Từ đó đi chơi đâu mình tuyệt không ghé vào Hội, có đồng nào thì gọi anh em đến chơi, không có thì biến, tuyệt không dám làm phiền anh em văn nghệ địa phương.



Ngô Minh làm được vài ly, bắt đầu cười sật sật thì Trần Vàng Sao đến, chưa thấy mặt đã nghe tiếng, nói ua chầu chầu tui nghe ông viết tui trên báo Thanh niên, lo thắt ruột, không biết cha ni viết cái chi, té ra đọc xong sướng quá trời luôn. Nhìn cái miệng cười mom móm của anh lại nhớ anh Hải Bằng...



Trần Vàng Sao nói lia xía, không hiểu anh sướng mình vào Huế chơi hay sướng cái bài mình viết ở báo Thanh niên mà nói say sưa, không cho ai nói. Mình nói anh vừa là bạn vừa là học trò anh Tường, hồi chiến khu từng sát cánh anh Tường, chuyện anh Tường bị oan gia tiếng xấu sao không lên tiếng. Anh lắc đầu xua tay, kêu nói rồi, nói gãy lưỡi rồi nhưng tụi nó đâu có thèm nghe, đả thông với mấy ông cực đoan hải ngoại cực quá trời luôn.



Ngô Minh cười sật sật, nói è he nói chuyện với mấy ông cực đoan hải ngoại như nước đổ đầu vịt, tức anh ách. Ngay cái chuyện anh Sơn vô Sài Gòn, để lại cái căn hộ Nguyễn Trường Tộ cho anh Tường, tự anh Sơn đi làm giấy tờ chuyển nhượng mà ngươì ta cứ khống lên là anh Tường trấn lột cái nhà Sơn nữa là.



Nghĩ cũng buồn cười, nhiều người hay lắm, qua sông đấm bòi mà làm như oai lắm, tự cho mình cái quyền phán xét kẻ khác, mồm loa mép giải như đàn bà hàng cá, tự đắc văn hoá, hết chê người này ngu lại chửi kẻ khác hèn, oách lắm.Oách thế sao người ta vừa ho cái đã lặn không sủi tăm, rồi ngoi sang bờ bên vung chân múa tay chửi bới hung hăng lắm. Ui giời, là anh hùng.



Chỉ bực chút chút rồi lại vui, Mai Văn Hoan đến, Phạm Phú Phong đến, một ông sợ vợ một ông mê gái. Mai Văn Hoan lông mày đã bạc trắng mà ngồi đâu cũng chỉ nói chuyện gái, nàng nói thế này, nàng nhắn thế kia, mobile lưu hàng chục tin nhắn sến chảy nước của các nàng, toàn mấy nàng chíp hôi cột quần chưa chặt. Nước Nam này đàn ông đến tuổi 60 rồi, con gái trên 23 tuổi kiên quyết không duyệt có lẽ chỉ có hai ông, đó là Đoàn Tử Huyến và Mai Văn Hoan.



Ngô Minh cười sật sật, nói Mai Văn Hoan ra ga, người ta thông báo tàu trễ một giờ, lập tức vọt về nhà tranh thủ làm phát đã rồi mới chịu lên tàu. Cười rũ.



Lại thêm Trần Thuỳ Mai, Bạch Diệp, một hoa hậu thời hậu chiến một hoa hậu thời đổi mới, cả hội rượu bỗng ồn ào hẳn lên, mồm mình bỗng như tép nhảy, hết vuốt tóc em này lại sờ vai em khác. Cái điệu thằng què đi không vững lết lết quệt quệt xun xoe bên hai nàng, mấy đứa phục vụ bịt miệng cười rích rích.



Vui nhất là anh Tô Nhuận Vĩ đến, cứ tưởng sau entry Bạn Văn 3 anh cạch mặt mình cho tới khi xuống lỗ hoá ra anh đến. Mình định nói dăm ba câu phân bua, anh xua tay, nói thôi, Lập đừng nói nữa, Lập biết mình thương Lập mà. Nghe thế thì sướng, uống đến say.



Mâm rượu có người Huế, người Quảng Bình, người Đà Nẵng, toàn dân mấy tỉnh kị rơ nhau, vui hơn tết. Mình nói nói hát hát, trêu ngươì này chọc người kia... tỉnh dậy thấy mình nằm trong phòng khách sạn, sờ túi tiền vẫn còn nguyên, chẳng biết ai thanh toán, nghĩ bụng mình mời người ta đến lại để người ta trả tiền thật chẳng ra làm sao.



May anh Ngô Minh nói thằng Thịnh thanh toán hết rồi, hơn 4 triệu chứ không ít. Cái thằng thế mà hay, nói năng nhiều khi như thằng ba hoa nhưng sống với anh em lúc nào cũng chí tình hết mực.



Mình định mò ra Quảng Trị thăm lại ngôi nhà xưa, toà soạn Cửa Việt xưa, tranh thủ mò tới mấy em nạ dòng thương nhớ mười ba. Đặc biệt đến nhà anh Xuân Đức ngồi nghe anh ấy chửi mình, rồi nhăn răng cười, nói đố anh ghét được em đấy. Thế nào rồi anh Đức cũng nói một câu như anh Vĩ. Nhưng đau dạ dày quá không đi nổi.



Văn nghệ văn gừng nhiều khi chán lắm, chỉ được cái thương nhau, đôi khi chửi nhau như chó mèo tóm lại vẫn yêu thương nhau bền bỉ nhất. Mặc kệ quan hay dân, mặc kệ cái thời cục bộ địa phương huynh đệ tương tàn, mặc kệ người trời tây kẻ nước Nam, anh em văn nghệ lúc nào cũng có thể ngồi cùng mâm, nằm cùng chiếu. Chiếu hải ngoại, chiếu nội địa cũng là chiếu Việt cả mà thôi.



Blinklist Blogmarks del.icio.us Digg Ma.gnolia My Web 2.0 Newsvine Reddit Segnalo Simpy Spurl Wists Technorati

Favicon Bọ muốn hỏi các blogger 23 Nov 2008, 8:04 am


Ông đẹp trai trên là Vũ Minh Trí - Tổng giám đốc Yahoo tại Việt Nam


Trước hết hãy đọc thông tin này:



Vĩnh biệt Yahoo! 360 vào tháng 4/2009

Một quan chức Yahoo! Việt Nam tiết lộ Yahoo dự kiến sẽ đóng cửa hoàn toàn blog Yahoo! 360 vào tháng 4/2009, chuyển sang Yahoo! 360 Plus.


Hôm nay, ngày 19/11, trao đổi bên lề buổi họp báo công bố chiến lược mở của Yahoo tại Đại học FPT, ông Vũ Minh Trí, Tổng giám đốc Yahoo tại Việt Nam cho biết Yahoo! sẽ duy trì dịch vụ blog Yahoo! 360 đến tháng 4/2009. Sau thời điểm đó, Yahoo sẽ đóng cửa dịch vụ này, các blogger tại Việt Nam có tài khoản trên Yahoo! 360 có thể chuyển sang Yahoo! 360 Plus. Các tài khoản chuyển đổi vẫn giữ nguyên toàn bộ bài viết, bình luận, số lượt xem từ Yahoo! 360.

Yahoo! 360 Plus chính thức ra mắt người dùng Việt Nam vào cuối tháng 4/2008 với mục đích thay thế cho Yahoo 360. Đây là dịch vụ Yahoo! phát triển cho người dùng Việt Nam, được Việt hóa toàn bộ giao diện và được bổ sung thêm một số tính năng trội hơn Yahoo! 360 như danh sách bạn bè tăng gấp 3 lần, có thể xuất tin RSS cho blog.

Theo ông Trí, Yahoo! 360 Plus thời gian đầu ra mắt còn nhiều lỗi nhưng gần đây đã trở nên hoàn thiện hơn. Tuy nhiên, đến nay vẫn còn rất nhiều người dùng Yahoo! 360 vẫn chưa chuyển sang dịch vụ mới Yahoo! 360 Plus, có thể do thói quen dùng giao diện tiếng Anh hoặc thích sự đơn giản của Yahoo 360.

Ông Trí cho cho biết Yahoo! hiện đang phát triển nền tảng mới là Yahoo! Profile. Đây là nền tảng tích hợp các dịch vụ mạng xã hội. Khi nền tảng này hoàn tất, Yahoo sẽ chuyển tất cả các dịch vụ mạng xã hội, trong đó có cả Yahoo! 360 Plus lên nền tảng mới này. Hiện tại, Yahoo! đang thử nghiệm việc kết hợp Yahoo! 360 Plus lên nền tảng Yahoo! Profile.

Đỗ Duy (ICT News)

Theo blog’s DACSIT™

Bọ muốn hỏi các blogger

Theo bạn có nên chuyển sang hệ Yahoo!360 Plus không? Chuyển sang đó có ích lợi gì, khó khăn gì? Nhiều người nói chuyển sang Yahoo!360 Plus mất hết PV và còm, không giao lưu được với các blogger khác hệ, có đúng không? Có hệ blog nào giao diện đơn giản, dễ dùng, dễ còm, giao lưu rộng rãi như ỵahoo 360 không? Ai biết còm trả lời cho bọ với. Bọ dốt lắm.



Blinklist Blogmarks del.icio.us Digg Ma.gnolia My Web 2.0 Newsvine Reddit Segnalo Simpy Spurl Wists Technorati

Favicon Ngông nghênh ngất ngưởng ngậm ngùi 2 21 Nov 2008, 11:11 am

Anh Tường ( Hoàng phủ Ngọc Tường) đã đỡ, đã ra viện, đang nằm một mình, miệng lẩm bẩm gì đó. Thấy mình, anh mắt trợn tay khua, nói ua chầu Lập Lập. Cơ mặt anh bị liệt không còn biểu hiện được cảm xúc, nhưng mình biết anh mừng lắm, xúc động nữa.

Tính anh hiếu khách, ai đến nhà đều tiếp đón nhiệt tình, bất kể đó là ông xích lô hay là ông bộ trưởng. Năm 1976, mình chỉ là thằng cu con 20 tuổi, vốn liếng chỉ dăm bài thơ in báo, lần đầu vào nhà anh, khi đó anh đã nổi như cồn cả văn trường lẫn chính trường, nghĩ bụng được anh cho bắt tay cũng phúc phận lắm rồi, ai ngờ anh tiếp đón y chang tiếp đón kẻ sĩ ngang cơ, nói năng nhất mực mình mình Lập Lập, tuyệt không một gram khinh thị.

Mấy ông văn say Phương Xích Lô, Dương Thành Vũ hễ rượu vào là nói năng văng mạng, đi đứng nghênh ngang, quí thì vẫn quí nhưng hễ thấy chúng nó đến nhà trong trạng thái say thì ai cũng sợ. Anh Tường không, thậm chí anh còn thấy vui. Mẹ chị Dạ ( Lâm Mỹ Dạ) thấy hai ông này thì sợ lắm, nói ua chầu chầu văn thơ chi mà sớn sác rứa hè. Anh nói mạ nói chi rứa mạ, bạn con đó, họ tôốk lắm tôốk lắm. Mẹ chị Dạ thở hắt ra, nói ua trời, ai đến nhà, ông Tường cũng kêu tôốk lắm tôốk lắm.

Hồi ở Huế, nhà anh Tường là nhà duy nhất mình có thể đến bất kì giờ nào, kể cả ba bốn giờ sáng, cũng được niềm nở đón tiếp. Người hiếu khách như thế mà phải nằm một mình trên căn phòng gác hai, một mình đối diện với bốn bức tường trắng lạnh, hết nghe ti vi nói lại nghe chính mình nói thì thật đáng sợ.

Con cái đi làm ăn xa, chị Dạ cũng phải tần tảo kiếm sống, mẹ chị Dạ đã già, suốt ngày lúi húi việc vặt ở gác một, giả có muốn nói chuyện với anh cũng chẳng biết nói chuyện gì, nhiều hôm anh cứ nằm lẩm bẩm nói chuyện một mình. Anh Ngô Minh kể có hôm anh Tường gọi điện, nói Ngô Minh ơi, mình thèm tiếng người, nghe ứa nước mắt.

Mình cũng què, không sao kéo anh ngồi dậy được, hai anh em kẻ nằm người ngồi, nhìn nhau rưng rưng. Mệnh trời đã định chẳng biết làm thế nào. Anh Tường đối với mình vừa là người thầy vừa là người anh. Có thể nói quá nửa phần văn hoá mình có được là nhờ anh dạy dỗ.

Mình học Bách Khoa, tốt nghiệp đại học rồi trình độ lịch sử cũng chỉ biết 3 lần đánh thắng quân Nguyên, cố lắm cũng biết đến chiến thắng Điện Biên Phủ, chấm hết. Trình độ triết học cũng chỉ đủ để phân biệt Mác- Lê Nin là hai ông, ngoài ra chẳng biết ông nào ra ông nào.

Anh Tường học rất giỏi, thuở nhỏ đã khét tiếng cả miền Nam, mình vẫn trêu anh là cháu ngoan bác Diệm. Anh lại có trí nhớ phi phàm, đầu anh là cả một thư viện khổng lồ cả triết học, văn học, lịch sử và văn hoá.

Có đến hàng mấy trăm buổi, đêm cũng như ngày, hai anh em với chai rượu trắng nắm nem Huế, anh uống và nói, mình uống và nghe, cứ thế cứ thế mưa dầm thấm đất, dần dần đầu óc mình sáng sủa dần lên, bốn năm ở Huế mình xơi tái cả tủ sách quí của anh, thế là thành người tài, he he.

Anh Tường viết quá chậm vì quá kĩ, một cái bút kí vài ngàn từ có khi anh viết cả tháng. Đụng phải một từ nào anh cảm thấy không chắc, không bao giờ anh cứ viết ào đi như mình, anh dừng lại tra hết cuốn này sang cuốn khác. Mỗi lần anh viết là y như anh ngồi giữa một đống đủ loại từ điển Việt, Anh, Pháp, Hán.. hoa cả mắt.

Có hôm mình đến thấy anh ngồi tra từ điển tiếng Việt một cái từ rất bình thường. Mình nói cái từ đó anh biết rồi mà, nhớ rồi mà, anh nói một nguyên tắc để nhớ lâu là không được phép tin vào trí nhớ của mình. Mình kêu trời, nói anh viết rứa có mà bốc cám mà ăn, anh cười, nói mình ăn cám rồi, ngoong ngoong...

Rồi anh nói Lập nên nhớ khi viết phải cảnh giác hai loại người đọc, loại thứ nhất ngưỡng mộ mình, nghĩ mình như thánh chữ, nhỡ mình viết sai, họ cứ vậy mà đinh ninh... rứa có chết không. Loại thứ hai giỏi hơn mình, đứng sau lưng mình rình chữ mình viết sai để mà biêu riếu... rứa có chết không.

Anh Phùng Quán ngồi cạnh cười khì khì, nói tôi với thằng Lập viết lách được là nhờ lấy liều mạng làm căn bản, chứ cứ ngồi sợ như ông thì ăn cứt từ lâu rồi, đừng nói có cám mà bốc. Anh cười, nói mình chỉ liều mạng đánh Mỹ thôi, hồi ở rừng đã có khi mơ giá ông Bụt hiện lên nói mi ăn hết rổ cứt ni rồi tao cho đất nước hoà bình thì mình ăn liền. Nhưng làm văn hoá thì không thể lấy liêù mạng làm căn bản, rứa là hỏng hỏng.

Gần gũi anh Tường tròn ba chục năm mình chưa nghe ai trong nước nói xấu về anh, chỉ một vài ông hải ngoại, chẳng rõ vì sao cứ đeo lấy anh nói dai như đỉa, kẻ bảo anh cơ hội, người nói anh ác nhân, thật chẳng ra làm sao.

Tiện đây nói luôn, tết Mậu Thân (1968) anh Tường ở lại căn cứ trên rừng, không về Huế. Người ta thu băng lời kêu gọi của anh cho phát loa trên xe chạy khắp thành phố, nên nhiều người tưởng anh về Huế thôi.Chuyện này còn cả tấn người đang sống làm chứng, ít nhất có Trần Vàng Sao, Nguyễn Khoa Điềm, Tô Nhuận Vĩ, ai không tin về Huế mà hỏi.

Ba mươi năm gần anh, quả thật mình không thấy anh Tường có nhược điểm nào đáng kể, ngoài cái tật hay nói. Hôm nào anh Tường không nói thì cầm chắc là anh ốm. Một hôm mình đến nhà, hỏi mẹ chị Dạ anh Tường đâu rồi bà, bà cười hơ hơ, nói ông Tường lại đi nói rồi.

Nhưng anh nói rất hay, bất kì chuyện gì anh cũng có những phát kiến văn hoá cực hay. Anh Phùng Quán nói ông Tường tài, ngườì ta nói rượu vào thì lời ra, ông Tường nước lọc vào lời cũng ra, lại toàn lời vàng ngọc.

Từ khi anh bị nạn, nói rất khó nghe, cố gắng lắm mới nghe được đôi câu, anh Tạo ( Nguyễn Trọng Tạo) chép miệng tiếc rẻ, nói giá ngày xưa ông Tường nói gì mình ghi âm lại, có phải bây giờ có vài vạn trang sách quí cho tụi trẻ chúng nó đọc không.

Anh Quán vẫn trêu anh Tường nói hay cày dở, là nói chuyện gái gẩm, chuyện này thì anh Tường cực quê. Cũng như anh Sơn ( Trịnh công Sơn), anh Tường không biết cơ man các em xinh đẹp mê đắm, rốt cuộc cũng chỉ trăng gió vu vơ thôi, chẳng đâu vào đâu.

Có hôm hai anh em nằm với nhau, mình nói anh làm việc ấy thế nào, anh cười nói thì cũng rứa thôi, mình hỏi anh có thế này không... có thế này không, anh trợn mắt há mồm, nói phải làm rứa a... phải làm rứa a. Mình nói chứ sao, anh phải thế này... phải thế này, anh nói rứa a rứa a... tởm tởm.

Mình nói anh ơi cái lưỡi không phải là thứ chỉ để lùa ngôn ngữ ra đâu, nhiều công dụng cực kì. Riêng việc này anh phải học tập anh Hoàng Ngọc Hiến, anh Hiến giỏi câu giờ lắm, đã yếu kém thì phải biết câu giờ. Anh nằm trâm ngâm, tay mân mê cái nốt ruồi to đùng dưới cằm, nói làm chi rứa hè.. tởm tởm. Phải giữ thể diện văn hoá chơ... ai lại rứa. Mình nói anh ơi giường chiếu có văn hoá của giường chiếu, anh lắc đầu, nói không, tởm tởm. Mình cười rũ.

Bây giờ anh ngồi đấy, tay mân mê cái nốt ruồi to, nhìn ra trời Huế mưa giăng đầy, mắt chớp chớp rưng rưng, nói Lập có biết mình đang nghĩ gì không? Mình nói anh đang nghĩ gì, anh nói mình đang nhớ lại những bài học giường chiếu mà Lập đã nói mà mình không chịu nghe theo.... đúng là giường chiếu có văn hoá của giường chiếu.

Mình định trêu anh một câu nhưng không dám.Chợt nhớ có lần buồn chị Dạ chuyện gì đó, anh ngồi lặng lẽ dí điếu thuốc đang cháy vào gan bàn tay, mặc kệ chị Dạ la hét, anh vẫn cứ để điếu thuốc lún sâu vào gan bàn tay... sáng sau cả bàn tay phồng rộp như cái bát úp, nghĩ mà sợ quá.

Anh Tường nói Lập lấy rượu uống đi, rót cho mình một chén. Mình nói chị Dạ bảo không được để anh uống rượu. Anh nói ngồi với Lập không uống còn ra cái chi.

Mình rót rượu, hai anh em ngồi uống, anh uống một hơi cạn chén, dằn nhẹ cái chén, nói Lập có biết mình ước gì không...Mình ước được yêu vợ cho tới bến, ước được một trận say, được nói một câu tròn vành rõ chữ... thậm chí ước được đi ỉa một mình không người săn sóc... chỉ ước có rứa thôi mà trời kiên quyết không cho...

Mình nhìn anh, cười như mếu, chẳng biết nói gì.

Blinklist Blogmarks del.icio.us