|
TÔI TỰ LẬP SỚM - MỘT PHẦN VÌ TỰ ÁI...
Cuộc sống thay đổi với việc tôi vào học tại một trường nghệ thuật. Tôi dẹp bỏ mọi vấn đề khác để quyết tâm tập trung cho việc học và thực tế là tôi đã học rất tốt, tôi là một trong những đứa có chuyên môn vững nhất khoá.
Năm học thứ 2, nhờ tham gia tích cực vào các hoạt động của Đoàn trường, trong đó có các phong trào văn nghệ, thể thao... tôi quen biết và có mối quan hệ khá rộng với các thày cô giáo và các anh chị SV khoá trên. Một trong số đó là Tấn Đ - Một "siêu phẩm" điển hình về phong cách sống đầy chất ngẫu hứng và nghệ sĩ với biệt danh "Đ. Bợm" - Tấn Đ hơn tôi 3 tuổi, là một cây văn nghệ có hạng, một tay trống cừ khôi và cũng là một kẻ được mệnh danh là có "đôi bàn tay vàng" trong lĩnh vực quảng cáo (tôi sẽ có một entry riêng để nói về anh chàng Đ "Bợm" này)... Hồi đó Tấn Đ đang làm tai một cửa hàng Quảng cáo ở đầu ngõ nhà tôi và mỗi lần đi làm về tôi đều đứng xem một cách say mê những đường dao trổ chữ, những nét cọ quá đẹp của anh...
Những ngày tiếp theo là những ngày tôi theo Tấn Đ và bắt đầu học những bài học đầu tiên về cắt chữ quảng cáo... Tôi tiến bộ theo từng công việc, nắm bắt vấn đề tốt đến mức mà chỉ sau đó chừng 6 tháng, tôi trở thành một trong hai người có khả năng làm mỹ thuật ứng dụng tốt nhất của trường Nhạc Hoạ lúc bấy giờ (chỉ sau Tấn Đ).
Có lẽ thời gian đầu vì tôi đam mê một cách thái quá với công việc nên tôi thường xuyên phải nhận những câu phàn nàn từ bố - một người đàn ông khá chỉn chu và gia trưởng. Một lần ông chỉ thẳng vào mặt tôi và tuyên bố: Mày không học hành cẩn thận, cứ suốt ngày lêu lổng với những việc vô bổ, làm cái gì mà làm, cái ngữ mày bây giờ chỉ cần rời bố mẹ nửa bước là chết đói thôi... - Tôi nghẹn đắng cả cổ bởi câu chửi. Được rồi, từ ngày mai con sẽ tự lập, con sẽ tự lo cho bản thân con, để xem xem rời khỏi cái nhà này con có chết đói được không...
Những ngày sau đó, tôi tự mình bươn chải, mặc dù rất vất vả nhưng tôi muốn chứng minh rằng, một thằng con trai hai mươi tuổi như tôi hoàn toàn có thể tự lập và lo được cho cuộc sống của mình chứ không đến mức phải "chết đói" khi rời xa gia đình...
Sau vài tháng vừa đi học vừa đi làm, tôi trở về nhà vì những dòng nước mắt của một người mẹ thương con, tôi cũng cảm thấy như thế là quá đủ để bố tôi có thể thấy tôi là người như thế nào. Tôi đã có thể thoải mái làm việc mà không còn phải chịu sự nhìn nhận ấu trĩ của bố nữa. Tôi bắt đầu sự tự lập sớm từ đó - cũng một phần vì tự ái.
DOMINO
DOANH NHÂN 6886
|