_I'm a happy person
Xin thông báo với cả nhà là tớ đã có sách version xuất bản lần thứ 4 nhé.
Đợt xuất bản lần này chỉ có 1000 cuốn và là version hiện đã hết nhẵn, bản có đoạn hội thoại tiếng Anh. Lần này sách sẽ có in hẳn bên ngoài rằng: “Bản có hội thoại tiếng Anh”, hihihi.
Cũng như các lần trước, tớ không còn liên quan tới việc thiết kế bìa và kiểm soát lại những lỗi trong xuất bản nữa. Sách đợt này có đổi font chữ và không in đậm in nhạt như bản chính, nhưng bìa trông khá giống tiểu thuyết tình cảm 3 xu Mỹ, hihihi, tóm lại là trông khá tây, cũng…được, hehe!
Và cũng kể từ đợt tái bản này thì sách của tớ sẽ không còn đoạn thơ “đi ăn cắp” dạo nọ. Từ nay tớ sẽ cố gắng nó là những bản sách sạch hoàn toàn, nếu có sơ suất gì tớ sẽ tiếp tục chỉnh sửa.
Vừa hôm Duy, giám đốc nhà sách thông báo gửi sách cho tớ, tớ hỏi là: “Đã bỏ đoạn thơ đi chưa?”, bạn ấy ngẩn tò te kêu quên, chạy đi kiểm tra lại, nhưng may quá nhân viên đã chủ động tự bỏ rồi. Tớ suýt tức hộc máu luôn nhé, không lỡ có sơ suất gì trong sách vở mọi người cứ đổ hết lên đầu tớ thì tớ chết. Dù sao tớ cũng tin tưởng Duy vì bạn ấy là một người làm ăn rất đàng hoàng và sòng phẳng!
Sách có hội thoại tiếng Anh đã hết khá lâu nhưng nhà sách vẫn chưa xuất bản đợt mới và cũng khá nhiều người hỏi tớ về bản này, có lẽ cũng định xuất bản từ hồi sau Tết, nhưng mà….
Khi đi lấy sách, Duy có tới tận cơ quan đem sách ra đưa cho tớ, và bạn ấy mang theo cho tớ một cuốn sách lậu còn nguyên trong túi ni lông…câu chuyện về những cuốn sách lậu quả thật cảm thấy đáng buồn.
Duy là một người bạn học cùng khóa với tớ, cùng là dân Học viện, là một người cực kỳ yêu sách, bạn ấy mơ ước có một nhà sách cũng không gì vì ngoài mục đích được làm việc với sách. Duy có một công việc tốt và nhiều nơi mời chào nhưng quyết tâm gom góp mở một nhà sách nho nhỏ mang tên Domino. Ngày trước, khi mà có một số nhà sách chào mời tớ để xuất bản sách, kể cả nhà sách lớn như Bách Việt hay nhà sách nhỏ ở trong Sài Gòn nhưng cũng có giám đốc khá kinh nghiệm như Thương Huyền đều là những nhà sách hơn hẳn Domino của Duy. Có thể nói cuốn sách của tớ gần như là cuốn sách đầu tiên khai trương của Duy. Tớ cũng chọn nhà sách của Duy, trong khi về rất nhiều mặt, như kinh nghiệm, kênh phát hành, danh tiếng….đều kém xa so với những nhà sách khác, một mặt vì tớ muốn thử nghiệm cái gì mới và khác, một mặt vì Duy là một người bạn của tớ. Và quả thật, cho dù là nhà sách còn rất nhỏ bé nhưng có thể nói NYLS là một cột mốc quan trọng và là niềm tự hào rất lớn cho cả nhà sách. Tới khi Tết đến, Duy và chị Trang (2 đồng giám đốc) còn mời tớ đi ăn một bữa no nê trên Vincom và tặng một gói quà to bự vì “nhờ cuốn sách của Hà Kin mà bọn tớ đã bước đầu thành công”. Duy khoe nhờ sách của tớ mà Duy hòa được vốn và duy trì trả được tiền lương cho nhân viên.
Nhưng ngay cả niềm tự hào của cả tớ và Domino của Duy cũng phải bại trận trước cơn lốc sách lậu. Gặp lại Duy không còn thấy bạn vui cười và hạnh phúc như những ngày đầu nữa, mà là sự phiền muộn và mệt mỏi, chỉ cần thấy Duy quên cả vụ “xì căng đan” dạo nọ của tớ cũng đủ thấy Duy đang rất vất vả để duy trì cái nhà sách nhỏ bé của mình. Thậm chí như bản tiếng Anh kia đã hết từ lâu mà bây giờ Duy mới có thể tái bản, và cũng chỉ tái bản ở mức 1000. NYLS bây giờ đã vào giai đoạn bán khá chậm, nhà sách cứ gọi 5 cuốn một để bán.
Nhưng sách lậu thì được mùa kinh khủng khiếp.
Tệ hại hơn, khi tớ giở cuốn sách lậu ra, tớ há hốc mồm khi thấy một cái đĩa CD bân bẩn rách nát ở bên trong, với cái tiêu đề sai lỗi chính tả kinh dị: “Chuện tình New York”.
Ngay cả Duy cũng không biết sách lậu có đĩa CD.
Sở dĩ cuốn sách của tớ đợt vừa qua đánh bật được sách lậu là nhờ có cái đĩa CD. Đĩa CD đi kèm theo sách và thiếu nó thì cuốn sách sẽ mất đi một phần cực kỳ đặc biệt. Sách lậu thời kỳ đầu đã “coi thường” cái đĩa, nhưng khi thấy sách quá ăn ở đĩa CD nên họ chuyển sang “tặng kèm” cả cái đĩa CD, tóm lại là phải dồn sách xịn đến chân tường mà thôi.
Và Duy nói: “Tớ có nhiều sách hay lắm, nhiều dự định lắm….nhưng có lẽ tớ không chọi nổi rồi…có lẽ tớ phải từ giã nhà sách mất thôi….hoặc tớ phải đi tìm việc khác để làm để nuôi sách như thú vui thôi…”. Nghe buồn thật đấy, tớ buồn lắm, vì nó là hình ảnh rất khác so với những ngày đầu NYLS thành công như thế.
Thật khó có thể tưởng tượng nổi, “Chuyện tình New York”, cho dù xuất bản hơn nửa cuối năm vừa rồi nhưng vẫn được là cuốn bán chạy số một năm 2007 trong số 10 tác phẩm bán chạy nhất của tác giả trẻ, mà cũng chỉ xuất bản được tới 7 nghìn cuốn một cách chật vật, vậy những cuốn khác còn thế nào đây?
Nếu xét về lợi nhuận thì tớ chưa bao giờ buồn cả, một cuốn sách bán ra tớ chỉ được 10% trên giá bìa, và bởi vì tớ không phải là một nhà văn, sống bằng văn để coi nguồn thu nhập này nguồn thu nhập nuôi sống bản thân mình. Và tớ cũng thậm chí cả tung bản mềm đầy đủ trên mạng cho mọi người đọc! Nhưng tớ tự hỏi, những người chỉ chuyên viết văn khác mà sách họ còn không bán được bằng mình thì họ sống thế nào đây? Best seller của Việt Nam chỉ vậy thôi sao? Câu trả lời là, sách bán luôn chạy, nhưng đó là SÁCH LẬU!
Chỉ có những người cực kỳ yêu sách mới lao vào làm nghề kinh doanh và xuất bản sách ở đất nước Việt Nam này, chẳng ai coi đấy là một nguồn kinh doanh ổn định và đem lại nhiều lợi nhuận cả. Bởi ở một đất nước mà sách lậu tràn lan và ngang nhiên tới mức như lẽ sống thường ngày này thì có thể khẳng định nền xuất bản còn lâu mới phát triển vững bền và đẳng cấp. Và tất nhiên, đừng mong có tác phẩm hay khi nhà văn không thể sống bằng tác phẩm của mình, vì họ còn bận viết báo, chụp ảnh, kinh doanh….nuôi sống bản thân, lấy đâu ra để đầu tư một tác phẩm tốt?
Người ta có thể đổ lỗi cho việc thu nhập thấp nên sẽ chỉ đi mua những cuốn sách lậu cho nó rẻ. Nhưng xét cho cùng, tiền cà phê, tiền xăng xe, tiền mua quần áo giày dép bạt ngàn, tiền ăn vặt và những nhu cầu bản thân của rất nhiều người nếu so với sách thì đúng là một cuốn sách chỉ là một cái mắt muỗi. Đừng đổ lỗi như thế! Một cuốn sách đẹp, in đẹp, kèm đĩa CD như của tớ (là loại sách coi như đắt hơn những cuốn sách bé hơn khác) cũng chỉ bằng hai cốc nước cam và một điếu thuốc lá thôi đấy! Bỏ một buổi uống nước lê la mỗi tháng đi là bạn được một cuốn sách tốt.
Nhưng vấn đề lớn hơn rất nhiều lần, sâu xa hơn rất nhiều lần, đó sự nhận thức quá kém của người đọc. Sách lậu sẽ không bao giờ bị dập tắt một khi ý thức của người tiêu dùng còn quá kém. Đừng hy vọng sách lậu bị dập bởi luật pháp, không có đâu!
Mọi người không hiểu được rằng, mua sách lậu là nhà nước đã mất đi một khoản thuế rất lớn. Số tiền đó hoàn toàn có thể dùng vào để phát triển kinh tế đất nước và phúc lợi xã hội. Trong khi có tiền để xây một ngôi trường mới hoặc một con đường mới thì số tiền đó bị đẩy vào tay những kẻ bất lương và ăn cắp trắng trợn trên mồ hôi công sức của người khác! Bạn biết vì sao đất nước khó phát triển không? Là vì chúng ta dùng hàng lậu quá nhiều? Chúng ta không phát triển thì sao bạn lại cứ than thở lương bạn quá thấp để mua một cuốn sách thế? Bạn có thấy đất nước này đáng thương quá không vậy?
Hơn nữa, khi sách lậu tràn lan, ai còn dám kinh doanh sách nữa đây? Chúng ta sẽ thế nào khi không có nhà sách tử tế? Người yêu sách sẽ ra sao đây?
Bởi vì tớ chưa từng bỏ tiền ra mua một cuốn sách lậu nào hết nên tớ chỉ hiểu việc mua nó là một việc đáng xấu hổ. Nhưng khi chính tớ là nạn nhân của sách lậu, và tớ giở cuốn sách lậu ra, có lẽ tớ phải vô cùng kiềm chế về cái sự ghê rợn một cuốn sách lậu mang lại. Tớ đã không bàn tán gì về việc họ ăn cắp tác phẩm của tớ trắng trợn như vậy…nhưng bạn biết khộng? Ngay cả sự tôn trọng tối thiểu tác phẩm của tớ họ cũng không có nốt!
Đành rằng có người nói, đã có gan in lậu thì cần gì sự tôn trọng? Nhưng mà này, tớ là tác giả cơ mà? Bạn nghĩ sao khi có người không chỉ ăn cắp của tác phẩm của mình đi bán, mà còn làm cho nó xấu xí, làm cho nó những lỗi chính tả sai be bét và thậm chí cả….viết bịa vào câu chuyện của tớ nữa? Và tất nhiên, kha khá người đã đọc sách lậu, cả vô tình lẫn cố ý, và họ hiểu lầm tớ một cách trầm trọng, thậm chí có người chửi bới tớ không thương tiếc! Vậy tớ có được quyền tức giận không?
Mọi người đừng nghĩ rằng sách lậu là họ scan hay photocopy lại bản chính! Họ bắt buộc phải đánh máy lại toàn bộ tác phẩm, bởi vì dù là lậu hay không lậu thì họ cũng phải sắp chữ khi chế bản. Một khi họ không có bản đánh máy gốc của tớ thì họ sẽ phải đánh máy lại hoàn toàn.
Và thật kinh tởm, họ đánh máy bằng những từ ngữ chính tả sai be bét, những đoạn hội thoại bốc phét và bịa thêm những đại từ ngữ đọc thấy sỉ nhục kinh khủng. Ở đây tớ chưa tính tới việc in ra một cuốn sách lem luốc bẩn thỉu, với loại giấy chuyên dùng để vò đi vệ sinh ngày tớ còn bé!
Khi tớ nghe có thông tin sách lậu tớ cũng chỉ buồn một chút nhỏ, vì đôi lúc chính tớ cũng đã chấp nhận những cái “lẽ thường tình” này. Nhưng khi thực sự cầm trên tay tác phẩm méo mó bệnh hoạn này thì tớ quả thật không thể không biêt tức giận.
Tớ không thể hiểu nổi một người khi mua và đọc được cuốn sách này, họ sẽ đọc và khó chịu như thế nào trước những lỗi chính tả gớm giếc, những đoạn văn bịa thêm lủng củng và những đoạn xưng hô kinh dị chẳng ra hồn tiếng Việt này? Tệ hơn nữa, nhiều người không biết đấy là sách lậu và còn được….tặng đàng hoàng. Và có những người, biết là sách lậu nhưng họ đinh ninh rằng sách lậu chỉ là photocopy từ bản chính, nghĩa là bản chính cũng sẽ y hệt. Vậy thì họ nghĩ sao về tớ nhỉ? Nghĩ sao về nhà sách Domino?
Thời gian qua, tớ âm ỉ nhận được những messages trách móc và cực kỳ coi thường tớ khi cho rằng, một cuốn sách lời văn lủng củng, xấu xí, sai lỗi chính tả liên miên như vậy mà đáng được coi là một tác phẩm “gây xôn xao”. Hơn cả, có những kẻ đọc xong cuốn sách lậu của tớ cứ phát điên lên, vì tức sao tớ trong truyện lại…đẹp, sao cứ bằng như…mình tớ đi nước ngoài không bằng mà phải kể chuyện, sao viết văn thì ngu và sai…vv…thậm chí còn bền bỉ làm một cái message rõ dài vài đi từng blog một spam!
Trên đời này nhiều kiểu ghen ngược lắm, đọc sách lậu và đi chửi lại tác giả. Độc đáo đấy!
Nhưng có lẽ sẽ đau lòng thật sự khi bạn đọc được message này gửi cho tớ, đã lâu rồi và tớ lục lại, tớ không hiểu có ai thấy đau lòng không khi đọc được những dòng này. (Ở đây tớ không bàn đến nhận thức của người gửi, vì đó là một Việt kiều, họ nghĩ về chúng ta như vậy, nhưng vấn đề là….không phải chỉ mình bạn ấy, mà rất nhiều người cũng đang nghĩ như thế, và chúng ta đang bị hiểu lầm như thế)
Dear Hà Kin
Mình tự giới thiệu….
…
Mình vừa được một người thân gửi Truyện tình New York của bạn qua bên đây làm quà. Mình cũng hay serve web nhiều và có biết một vài thông tin về cuốn sách của bạn, mình đã rất excited (well, just so curious actually).
Thú thật, cốt truyện của bạn làm mình gợi nhớ tới câu chuyện ngày trước của mình (it’s real..)
………………
Nhưng Hà Kin ơi, mình không hiểu, thật sự tiếng Việt của mình vẫn còn đủ tốt để hiểu những gì mình đọc, mình thất vọng quá (really really disappointed) khi cuốn sách của bạn in thật tệ, rất nhiều lỗi chính tả và câu văn không nghe lọt tai lắm. Có một vài chỗ cùng một câu mà có quá nhiều đại từ nhân xưng, mình hiểu chắc là dịch lại từ version English của Hà, nghe muốn đau đầu chết luôn. Hà Kin ơi, cuốn sách best seller mà như thế này đây ư? Mình không ngạc nhiên khi nó lên một cơn sốt ở nhà, nhưng mình ngạc nhiên vì sao lại cẩu thả và kém cỏi như vậy khi in một cuốn sách?
Đã lâu lắm mình không về nhà, mình biết ở nhà còn nghèo lắm, mình biết có nhiều điều kiện hạn chế để chúng ta có thể vươn rộng và hòa nhập ra nước ngoài. Mình có đọc qua blog của Hà Kin và thấy bạn là một người khá hiểu biết, thông minh, giờ người trẻ như Hà hiếm quá, nhưng bạn cung để in một cuốn sách như thế này ư? Cứ thế này thì đất nước mình bao giờ mới giàu lên đây hả Hà ơi?
………….
Chúc Hà Kin sẽ có những tác phẩm mới thật hay. Hà Kin ơi, hứa với mình, hãy làm gì đó đi nhé, đừng trì trệ thế này nữa nhé!
Phương Trần.
Message này tớ đánh lại vì nó không có dấu, và bỏ bớt những đoạn không liên quan. Quả thực, khi tớ đọc được mess này, tớ thấy buồn vô cùng, tớ cũng không rõ rằng cuốn sách của mình sai những lỗi chính tả ở đâu nữa, và vì sao lại để họ hiểu mình như thế. Tớ ngồi soát lên soát xuống, tớ thấy cuốn sách của mình in đẹp, mình đã rất tôn trọng độc giả? Tại sao thế? Và lúc này tớ cũng đã nghĩ tới sách lậu, nhưng cũng như mọi người, tớ nghĩ sách lậu copy lại từ bản chính.
Nhưng cái tệ hơn là….những người Việt, hoặc kể cả không là Việt, đang ở nước ngoài, họ vẫn đang nghĩ về một Việt Nam “lem luốc” như thế, họ thậm chí nghĩ rằng chúng ta bây giờ in một cuốn sách cũng bẩn và cẩu thả đến thế mà thôi. Không thể trách họ được đâu, bởi vì họ đang cầm trên tay một cuốn sách lậu, và nếu người mua tặng ấy không mua một cuốn sách lậu, có lẽ họ sẽ nhìn thấy một cuốn sách đẹp, và từ một việc nhỏ như vậy chúng ta đã được nghĩ khác đi rất nhiều!
Chỉ khi nhận thức của người đọc sách khác, thì mọi thứ mới có thể đổi khác, không thể hy vọng ở “tranh tra”, “luật pháp” để “trừng trị” “thanh lọc” sách lậu. Tớ tự luyện cho tớ ý thức, khi mua sách lậu, tớ sẽ thấy xấu hổ và không muốn tiền rơi vào túi những kẻ tham lam vô lương tâm. Mặc dù thu nhập của tớ trong xã hội là quá bình thường, nhưng bản thân tớ vẫn đủ khả năng mua cho mình một cuốn sách xịn, tớ cũng cảm thấy mình đóng góp một phần thuế, tuy cực kỳ cực kỳ nhỏ nhưng ý nghĩa cho đất nước, và tớ cũng muốn có thật nhiều nhà sách phát triển, có nhiều nhà văn có những tác phẩm hay và tâm huyết. Một xã hội có nhiều sách, đọc nhiều sách cũng chắc chắn là một xã hội phát triển!
Dưới đây, tớ cho mọi người xem qua “vài nét” về cái cuốn sách lậu, so sánh cả bản chính để mọi người hiểu tớ nói những gì.
Đĩa CD là loại đĩa mua 1000/1 đĩa và sang băng ở chợ giời là 700d/1 đĩa, vậy nên không có gì ngạc nhiên khi vào cái đầu đọc của tớ 1 phút là nó băt đầu…chửi bậy…cặc cặc cục cục cặc…, track II có anh Enrique hát rap liên tục và cuối cùng là nó làm cho cái đầu đọc của tớ cứng đơ rồi chết hẳn, không đọc được đĩa nào khác nữa, và tất nhiên, cái đĩa cũng chết luôn! Nó là “Chuện tình New York” mà, sao còn tỉnh táo không viết nốt thành “Lew York” chứ?
Và tất nhiên, tớ dành cho mình đúng 30 phút để lướt qua (chỉ lướt qua thôi nhé) xem lỗi chính tả, và tới chương 28, hơn nửa cuốn thì tớ phải dừng lại vì…quá mỏi tay. Đúng như mọi người than phiền, những lỗi kinh khủng, tớ không hiểu họ chỉ đánh máy lại thôi mà họ bịa ra lắm thứ thế, không chỉ bịa và còn…tự dịch luôn thì phải, sai từ lỗi chính tả, đại từ nhân xưng, cho tới cung cách trình bày đậm nhạt chấm phẩy, đọc như một cái mớ bòng bong. Chưa kể cuốn sách này bóc ni lông ra rất bốc mùi, tớ không rõ cái giấy này làm từ…giấy gì nữa mà mùi thấy…giông giống thế…
NÀO, CÙNG GIẢI TRÍ VỚI SÁCH LẬU NHÉ!



















































Cuối cùng tớ cũng được đi xem Miss IIR.
Năm đầu tiên thi Miss ở trường thì tớ còn đang mải mê với anh Ryan ở một nơi thật là xa nên bỏ lỡ mất giây phút em Thúy xinh đăng quang (tuy nhiên sau này về nhà có được xem đĩa VCD, thấy trường vui quá thể và Thúy có câu trả lời sắc như dao). Dù sao việc Thúy trở thành “hoa hậu” cũng là điều có thể tiên đoán được. Á hậu 1 là Lanh xinh đẹp, lớp trưởng của tớ và Á hậu 2 là ai thì má ơi tớ quên mất rồi, tệ quá cơ!!!!
Tới năm thi Miss lần hai thì tớ đã ra khỏi trường và không còn quen ai trong trường nữa, và có thể đó cũng chính là lý do vì sao tớ không quay lại trường xem Miss. (Phải nói là muốn xem, phải có vé, không thì có người quen dẫn vào, phải đến sớm không thì cái hội trường bé bằng cái lỗ mũi vào mà bon chen thì bẹp mông...) thế nên Miss đợt hai tớ quyết định lại xem…VCD. Cho dù em Tú Michael em í bán đĩa cho tớ cũng hơi đắt một tẹo nhưng cũng phải cảm ơn em ấy vì thế mà tớ được xem Miss từ xa. Đợt thi Miss thứ hai tớ bị choáng bởi tên Hoa hậu: Thi Anh Đào, và tên Á hậu 1: Nguyễn Miền Biên Thùy. Á hậu 2 cũng là một cô bé nổi tiếng, tớ không nhớ họ, chỉ biết tên em ấy là Thanh Vân, MC của chương trình Hugo và đóng phim Nhật ký Vàng Anh í.
Được cái Miss đợt 2 lúc đó thì tớ không quen em nào. Nhưng bảo rồi mà lị, số tớ là gắn với người đẹp. Giờ thì tớ có mối quan hệ rất tốt với Thi Anh Đào và chơi rất thân với Biên Thùy. Đặc điểm chung mà tớ phải công nhận gật gù với tất cả những Miss mà tớ quen biết này, từ Thúy, Lanh, Anh Đào tới Biên Thùy, đó là họ là những cô gái có ngoại hình đẹp sở hữu những cái đầu cực kỳ thông minh (tớ phải dùng từ cực kỳ nhé) và…..tớ nói chuyện được với tất cả bọn họ (điều này khá là quan trọng đấy, hehehe).
Cuối cùng thì thi đợt III tớ cũng có mặt. Đơn giản vì lần này tớ rất muốn đi…chụp ảnh. Phen này tớ bám theo Biên Thùy, vì bé ấy được mời vào phần giao lưu, mặc áo dài đeo băng rôn, tớ thì cầm theo cái máy ảnh có…gần 3 cân thôi, nên cứ đương nhiên vào cửa….Mà thực ra thì….không cho tớ vào tớ bù lu bù loa lên cho chít luôn. Dù sao thì tớ chưa vào đến nơi đã được một em bảo: “Chị Hà ạ, chị ngồi đây ạ”. Ak ak, đúng bàn đại biểu luôn, vãi! Sướng rơn, “hot” một tí cũng sướng làm sao, hihihihi.
Vì mọi năm tớ không được đi xem Miss nên không biết năm nay không khí khác nhiều hơn nhưng tớ thấy có vẻ cũng không đến nỗi quá hào hứng. Năm nay mà không đi xem Miss thì cũng 0 có VCD vì Tú Michael đã ra trường xừ nó rồi.
Tớ được ngồi ở vị trí tốt nên quan sát tốt, chụp ảnh cũng được, máy full frame nên dài rộng vô tư, chỉ là về sau thì tớ không bon chen được với các bạn đàn ông con trai cao to để nhảy ra ngồi chính giữa chụp, hehe, máy cũng chưa quen tay và…quá nặng nên bấm chậm và nhiều cái bị rung, tuy nhiên vẫn đủ ra được vài bức để mọi người….tưởng tượng!
Nhận xét của tớ nói chung là cuộc thi chuyên nghiệp hơn nhiều các năm trước nhưng nghe nói lại là sự háo hức hào hứng của khán giả thì lại ít hơn rất nhiều.
Tớ vô cùng xin lỗi nhưng mà tớ chả nhớ nổi tên các Miss hết đâu, và họ được giải gì tớ cũng không nhớ hết, chỉ một vài ấn tượng thoai!
Phần mở đầu là các Miss có điệu nhảy sôi động, phần này là phần mở đầu giống 2 lần thi Miss trước, nhưng là một phần khá dễ thương, tớ thích! Các Miss trông rất năng động và quyến rũ. (tình hình là sẽ thấy cái logo quen quen....giông giống...Vietnam Idol, hehe)
Áo dài rồi áo dạ hội...
Ở phần thi Tài năng, năm nay các Miss đều biểu diễn không hề có phốt và đa phần là chấp nhận được. Hình như có tới 4,5 tiết mục múa, có lẽ múa là….an toàn nhất, hihihihi, nên rất hay thấy các Miss lựa chọn.
Có mấy tiết mục tớ ấn tượng, là tiết mục nhảy Hiphop của em Trà Linh, Phương Linh vác cả một cái piano tới vừa đàn và vừa hát “right here waiting” và đặc biệt tớ ấn tượng giọng hát của Bảo Ngọc, em ấy hát hay và pờ rồ làm tớ cứ phải ngồi kéo Biên Thùy hét vào tai: “Ah, em này hát hay thế”, hihihihi.
Ngoài ra có tiết mục rất sáng tạo của em Quỳnh Anh, vừa nhảy, vừa hát, và điều nhớ nhất là cái váy của em í ngắn cũn cỡn, không những ngắn em í còn vài cú xoay xoay khiến Ban giám khảo và thầy cô của bọn mình ngồi trên cứ lác xệch hết cả mắt…nhất là lúc em ngồi ghế và nhấc chân kiểu Basic Instinct thì thôi rồi, khán giả cứ phải: “Ồ…”…À…”, hehehehe.
À nhắc thêm là hôm nay tớ mới nhìn thấy thí sinh Lào, ôi giời ơi, lần đầu tiên thấy một cô gái Lào xinh đẹp như thế, khuôn mặt ngây thơ và cực kỳ trong sáng, như một cô bé con đáng yêu vậy. Cô bé xinh lắm, tớ cứ phải trầm trồ khen mãi. Tớ quay sang bảo Thùy là: “Lạy trời mấy anh giai người Việt tha cho em nó”, hehehe.
Cô bé này vẽ nhé, có cả 2 em bé nhỏ làm diễn viên phụ họa:
Tới phần thi ứng xử. Vừa nghe câu hỏi đầu tiên: “Công, dung, ngôn hạnh” của người phụ nữ này nọ tớ đã ngấy không buồn cắn chấy luôn. Y như rằng, thêm vài câu nữa, kiểu: “nếu hôm nay em được làm hoa hậu thì…”, “người phụ nữ làm ngoại giao thì…”, “em sẽ giới thiệu vẻ đẹp gì của đất nước thì…”, “đặc trưng của sinh viên ngoại giao là…”, ak ak. Thề chứ tớ thất vọng vô cùng với đám câu hỏi super củ chuối này. Những câu hỏi không bước đột phá, tẻ nhạt, nhàm chán và tớ cũng biết thừa những câu trả lời là những bài học kiểu “world peace”. Điều tớ cứ thắc mắc là tại sao mọi người không dám nghĩ ra những câu hỏi hay hơn, có tính chất tư duy hơn? Hay không thể nghĩ ra, hay đơn giản là lười? Hay đơn giản là cứ thi Miss thì cứ bắt buộc phải thế?
Bây giờ các Miss trả lời những câu hỏi như vậy đã quá quen thuộc rồi nên cũng chẳng có nhiều câu trả lời vấp váp, hỏi cũng nhàm trả lời cũng chán. Có một câu “hơi khác” đi một tí là đã thấy sôi động và vui hơn nhiều, đấy là một câu hỏi về “sống thử” cho em Thùy Trinh (nghe thấy…sống thử là đã sôi động khác hẳn luôn nhé). Trinh trả lời cũng khá hay: “…..chúng ta chỉ có một cuộc đời, tại sao phải sống thử…?” (Hehe, thử qué gì, toàn làm thật thì có, hihihihi). Và tất nhiên thêm câu hỏi phụ của anh Hân trên Bộ khá là hay, bắt bẻ lại: “Vì mỗi người có một cuộc đời, vậy tại sao không….sống thử?” Và Trinh sau hồi bối rối mặt đỏ tía tai thì cũng đáp trả lại khá thành công: “Bởi vì chỉ có mỗi một cuộc đời, nên có những sai lầm sẽ không bao giờ có thể sửa chữa và có những điều sẽ không bao giờ quay trở lại”. Rồi, tớ chấm 9 điểm cho câu trả lời của em í, hihihihihi. Cũng không khó trả lời lắm nhưng mà sau đôi phút “hoảng sợ” mà em ấy đã trả lời lại được như vậy thì là hơi bị được đấy!
Có đến phần của em Trang trả lời khá hay, nhưng tớ nhìn em ấy là biết em ấy rất tự tin rồi, không hổ danh là Miss trả lời Ứng xử hay nhất.
Đợt thi lần này tuy không nổi hẳn lên ai hơn ai nhưng mà đa phần mọi người đoán 3 ngôi vị đầu đều….khá đúng. Tớ rất ấn tượng với Bảo Ngọc, cô bé không ăn ảnh nên nhiều người xem ảnh đã thốt lên: “Em í mà là Miss, em này, em này, em kia xinh hơn”. (Tớ chúa ghét kiểu chỉ coi Miss bằng một cái vẻ đẹp chủ quan như thế, thế thì về mua con búp bê mà đi dự thi). Tuy nhiên, ngoài đời Ngọc rất xinh là đằng khác, một vẻ đẹp rất sang và cá tính. Tớ có nói chuyện vài lần với Ngọc và cảm thấy rất cảm tình, cô bé rất tinh tế, rất tình cảm. Nhớ hồi đi trung tâm từ thiện ở Ba Vì. Ngọc là người tự chủ động làm rất nhiều việc mà chẳng theo “chỉ đạo” của ai cả, cô bé tự đi đưa cháo cho những ông bà cụ không đi ra khỏi phòng, lau dọn khi bà cụ làm rơi cháo, đút cháo cho bà ăn….rồi lẳng lặng đi từng phòng tặng những món quà nhỏ, cái khăn, lọ dầu…những hành động không phải để thể hiện với Ban giám khảo….tớ đánh giá rất cao những hành động này, nên cả buổi tớ cũng…lẳng lặng đi theo em nó!
Ngọc thể hiện sự thông minh và cá tính của mình trong từng hành động nhỏ, trong từng sự trình diễn cũng có điều gì đó “khác” hơn, em í gợi lại cho tớ hình ảnh của Kim Thúy, hai người khá tương đồng với nhau. Ngọc hát hay, và cô bé rất yêu mẹ, vì hình như Ngọc chỉ có mẹ.
Tớ thì tự chấm tuyệt đối cho Ngọc làm Miss, tớ rất hy vọng thế.
Cuối cùng cũng tới phần trao giải. Cả 11 thí sinh thì cả 11 đều có giải. Tớ ủng hộ điều này, cho dù là giải có là giải phải “cố” mà “bịa” ra đi chăng nữa thì nên có đủ 11 giải cho cả 11 người. Rất đơn giản các cô gái đều đã rất nỗ lực và ở điểm này điểm nọ họ đều có sự nổi bật hơn người khác, mỗi một giải, dù phụ hay không cũng thể hiện rằng viêc tham gia đã giúp họ khẳng định được bản thân và tất cả đều là những “kẻ chiến thắng”.
Top 3 không nằm ngoài dự đoán. Tớ đoán được luôn Á hậu 1, Á hậu 2, và tớ cũng hiểu Ban giám khảo…chỉ được cái trúng ý tớ.
Bảo Ngọc đã được làm hoa khôi.
Á hậu 1 là Thùy Trinh.
Á hậu 2 là Phương Linh.
Trong vòng tay bạn bè
Khi tuyên bố Ngọc là hoa khôi, dường như đã rất nhiều người biết nhưng những người bạn của Ngọc bên dưới vẫn thét lên rồi ôm nhau sung sướng vô cùng. Tớ thấy một người bạn của Ngọc dẫn mẹ Ngọc lên sân khấu trong giây phút đăng quang, cô bé bạn ấy mắt đỏ hoe, rơm rớm nước mắt như chính mình được làm hoa hậu vậy. Tớ thấy Ngọc quay ra và bạn ấy bảo: “Ngọc ơi, mẹ này”. Rồi hai mẹ con ôm nhau òa khóc….
Thật là xúc động….huhuhu…nhưng mà tớ vẫn phải bất chấp cả đám máy ảnh bấm tanh tách cứ hất ngược từ dưới hất lên chụp hai mẹ con, chả thấy mặt đâu mà hoa quà che hết cả mặt, bác nào cũng lười và ngại không dám nhảy lên sân khấu chụp ảnh hay sao ấy?. Tuy hơi chậm và liều một tí nhưng tớ vẫn một mình tự nhảy lên sân khấu đứng dội thẳng và chụp họ, ngay lập tức bị đám thợ ảnh bên dưới la ó, có người đập vào người tớ rất là vô duyên, ghét…nếu không nhảy lên thì sẽ không thể có được ảnh đẹp? cứ đứng dưới làm gì? Thích thì lên mà chụp cùng! Dở hơi thế không biết nữa!
Tớ phát hiện ra, để chụp được ảnh đẹp hoặc có tính chất thời sự thì phải năng động và…thật trơ, hehehehe.
Cuối cùng tớ chính thức nói rằng, tớ đã có anh 5D, từ nay là tình yêu của cuộc đời tớ. Tớ vừa mua quả tạ để tập cho khỏe tay vì máy sơ sơ có 3 ký thôi. Tớ còn đang làm quen với máy, đang ngồi đọc và hí hoáy mày mò đây, phải tranh thủ tí toáy trong thời gian….bảo hành!!!
Có lẽ từ nay những người bạn iu quý xung quanh tớ sẽ có rất nhiều ảnh đẹp đấy. Sắp tới tớ sẽ có dịch vụ về ảnh, mọi người chờ nhé. Trước khi tớ lên dịch vụ tớ sẽ chụp ảnh cô dâu chú rể và trẻ con free đấy, ai tranh thủ tận dụng tớ đi, hehehehe!!!





