|
Page 5 of 7
Xe dap, ong gia, cau long....
Hey mọi người, có phải hàng ngày chúng ta có rất nhiều chuyện thú vị và buồn cười không? Không chỉ chuyện xảy ra ngày hôm nay, mà còn là chuyện của ngày hôm qua và chuyện của ngày mai nữa!
Hãy coi những câu chuyện chúng ta sắp kể ra, là những kỉ niệm không bao giờ quên đi! Vì không muốn quên nó nên tớ mới viết lại! Tùy mọi người ai coi tớ là thừa hơi cũng được, ai có time để đọc cũng được! Tớ sẽ vẫn viết lại những kỉ niệm của mình, vui có, buồn có, gọi là "vớ vẩn" nhưng thực ra chẳng vớ vẩn chút nào!
Tớ muốn viết lại những gì thú vị đã từng xảy ra với mình, viết, vừa là để share, vừa là một sở thích, vừa là một cách xả stress hữu hiệu nhất!
Mọi người cũng share với tớ những câu chuyện của mọi người nhé, ngắn hay dài không quan trọng, quan trọng là, vì sao nó lại thú vị?
Câu chuyện đầu tiên, chuyện kinh điển của tớ nhé! Chuyện:
Xe đạp, ông già, cầu lông!
Ngày đó, ngày mà tớ vẫn còn trú ngụ ở Ô Chợ Dừa ấy. Học cấp III, trường PTTH Đống Đa! Thú thực là biết đi xe đạp từ ngày bé tí, nhưng do lưu lạc phương trời xa, bao năm hành tẩu giang hồ bằng xe bus và tàu điện ngầm, nên rằng thì mà là, khi trở về quê nhà đi học, bố mẹ cũng phải suy nghĩ rất kỹ càng trước khi quyết định mua cho con bé cái xe đạp để đi học, vì dù sao trường cũng không xa lắm! Suy nghĩ cũng phải mất tới…một tiếng đồng hồ. Bố mẹ chậc lưỡi: Thôi thì, mua đi, số nó chết thì đi xe gì… mà chả chết, kể cả xe đạp !”. Thế là Hà Kin được sở hữu một cái xe đạp Thống Nhất!
Chả hiểu có phải quen được đi ô tô từ bé không mà ngồi xe đạp nhưng tư tưởng speed cứ như của ô tô. Mặc dù đi thì đã không vững, đôi lúc phải chỗ nào nhiều sỏi đá thì dặt dẹo như drunk, nhưng về tốc độ thì bất cứ thằng nào con nào đi…xe máy xung quanh cũng không bao giờ bằng, chỉ có lác mắt mà ngắm Hà Kin…ngã nhé! Cũng có thể giải thích hiện tượng này là do bản chất…đú, yêu tốc độ, có lẽ bố mẹ đã tiên liệu được điều gì chăng?
Còn nhớ một lần, sang nhà bạn chơi, ở tận Giảng Võ. Đến giờ đi học, quá muộn, lại lao đầu đi như tên lửa, phải nói rằng rất đáng phục vì tớ có thể cắm cổ đi với tốc độ chóng mặt như vậy vào giữa trưa hè nắng gắt trên đường Đê La Thành. Cứ lao đầu và lao đầu đi, không để ý rằng bên cạnh mình cũng có một kẻ cắm đầu cắm cổ lao cùng, nhanh không kém, lượn lách không kém! Thế rồi, tới cổng trường, thở phào nhẹ nhõm, đang gửi xe, bất ngờ, nghe một tiếng nói vang lên đầy thách thức: “Ê chị kia, chị chịu thua chưa, đua nữa không?” Quay lại nhìn xem có phải ai nói với mình không, ặk ăk, là một thằng trẻ con, cỡ chừng lớp 5,6 gì đó, mặt đầy đắc thắng, nhưng tớ cũng không quan tâm cho lắm, nghĩ chắc không phải nó nói với mình. Và rồi, tới tiết…5 ngày hôm đó, chợt tỉnh ra, thì ra thằng bé đó đã đua với mình suốt cả một chặng đường dài mà không biết, và nó cứ đinh ninh rằng mình đã đua cùng với nó, ăk ăk….
Và đây, câu chuyện về xe đạp, phải kể tới câu chuyện này!
Như trên đã nói, đi học thì cũng gần thôi, chính vì thế, nên cái tư tưởng lười biếng chủ quan nó thường trực ở trong người roài. Giả sử đi học sáng 7h vào lớp thì cứ phải 7h kém…5 mới ra khỏi nhà! Điều này cũng là một nguyên nhân cực kỳ sáng giá cho việc vì sao Hà Kin mới biết đi xe đã biết đi…nhanh!
Hôm ấy, mình còn nhớ là ngày đầu tuần thì phải. 7h kém 5, một cái xe bị quăng ra sân và một con điên lao đầu đi trong sự ái ngại ngỡ ngàng của bà, bố, mẹ và…ông hàng xóm (sáng nào mà chả từng đấy sự ái ngại ). Chẳng là tới trường thì phải đi qua khá nhiều ngõ, mà theo đúng Luật giao thông thì qua ngõ phải…bấm chuông và đi chậm lại! Ôi xời, đang muộn thế này, bấm cái gì, chậm cái gì! Tất nhiên là quên đi rồi, bỗng nhiên, ở đâu từ trên trời rơi xuống (mà thực ra là từ ngõ rơi ra), một ông già và một cái…vợt cầu lông ngã chổng kềnh! Lông (của cầu lông) bay tả tơi! Sau năm giây trấn tĩnh cho lông (cầu lông) và các vì sao hạ cánh, là đến mục ông già tội nghiệp chửi bố tớ lên. Tớ cũng áy náy lắm, nhưng mà, muộn quá rồi, thôi đành …lao đi tiếp, để lại sau lưng bao tiếng thị phi! Câu chuyện cũng tạm thời bị quên lãng do hôm đó có bài kiểm tra, không có chỗ cho lương tâm hối cải! Và rồi, sáng hôm sau, lại 7h kém 5, lại những ánh nhìn ái ngại của bố mẹ và….ông hàng xóm (hix, chả là tớ đâm nhầm vào con cún nhà ông í khoảng có gần chục lần thôi, con cún đáng thương bi giờ cũng hơi què quặt, nhưng ai bảo nó đanh đá lắm cơ!). Và rồi, lại con đường quen thuộc, lại cái ngõ…..và lại một cơn gió Hà Kin sẽ lướt qua. Thế rồi nhưng mà, lại………….bùm, vẫn là ông già tội nghiệp ngày nao (ngày qua!). Lại một cảnh tượng mới đến lần thứ hai đã thấy quen thuộc, hix, mấy cái lông chim bay phấp phới, một cái vợt đã yên vị trên đống rác và một ông già tội nghiệp giập mông đang nhìn tớ với con mắt tóe lửa! Lại 5 giây trấn tĩnh, ông đứng dậy, chỉ vào mặt tớ vào nói: “Mày đang đi…cứu nước hả?”, rồi ông nấc lên: “Sao số tôi khổ thế, sáng nào cũng thua cầu lông bà già rồi giờ đây lại bị ám sát nữa!”. Rồi ông lặng lẽ ra đi tiếp, bạn Hà Kin chỉ có đứng đó mà ăn năn hối lỗi, nhưng mà tính sau, còn 2 phút, phải lao tới trường thôi, tới đó rồi sám hối vậy! Và quả nhiên, hôm đó, về nhà, bạn suy nghĩ phết, hix, bạn nghĩ: may mà mình đi xe đạp, mình mà đi xe máy (hoặc hơn nữa) thì có lẽ ông già giờ này đã đang đánh cầu lông cùng….Diêm Vương hoặc thánh Pierre rồi không chừng, sống ác thế sau này có khi mình cũng phải đi đánh cầu lông với Diêm Vương, phải tích đức thôi! Và rồi, sáng hôm sau, bạn dậy sớm hơn hẳn mọi ngày những….5 phút! Mọi khi rời nhà 7h kém 5 thì hôm nay những 7h kém 10. Có điều không thay đổi, đó là vẫn từng đấy ánh mắt ái ngại nhìn theo (không ái ngại sao được, tự nhiên hôm nay nó đi sớm, rõ là gió mùa đông bắc sắp về!) Thong thả, chậm rãi, ui cái cảm giác thật là kỳ diệu mặc dù thấy hơi boring một tẹo! Qua cầu, cái ngõ sắp tới rồi, không việc gì phải vội! Thế nhưng mà: Có thể bạn Hà Kin có một bản năng hoang dại tiềm ẩn thì phải. Tự nhiên, nhìn thấy cái ngõ, là muốn phóng không chịu nổi, lúc đó còn kịp nghĩ: Hôm nay mình đi sớm mà….Và: BÙM, SHA LA LA SHA LA LA, mình chỉ kịp lờ mờ thấy hình như có mấy cái lông trăng trắng nó đang lả lướt theo gió. Cái lông cuối cùng rơi xuống đất là hiện ra hình ảnh một ông già với cái quần đùi rách tả tơi (vẫn cái quần của 2 ngày trước, có lẽ ông đợi cho nó rách hẳn…), theo như nhận định của mình thì có lẽ ông sẽ không thể ngồi được chí ít là một tuần nữa, vì cái quần đùi rách hẳn báo hiệu rằng cái mông cũng đã giập hẳn rồi , trời ơi, ông già thế sao chịu nổi nhỉ? Hix hix, lúc đó cái mặt mình đần thối ra í, mình sốc vô cùng, rõ ràng là, mình đã đi sớm để tránh ông già rồi mà, sao mà mình với ông í duyên với nhau nặng thế? Mình chỉ kịp thốt lên đầy ăn năn: “Cháu xin lỗi ông, nhưng mà cháu đã cố đi sớm hôm nay để tránh ông rồi mà?” Và vô cùng chậm rãi, sau khi đã đếm xong vì sao cuối cùng, ông trả lời: “Bố khỉ, tôi cũng đi sớm để tránh cô cơ mà!’. Và thế rồi, từ hôm đó, sáng nào qua đó tớ cũng đi chậm lại, nhưng vào giờ nào thì cũng không bao giờ gặp lại ông già nữa, nghe nói ông đã chuyển đánh cầu lông sang…buổi chiều! Tốc độ kinh hoàng như vậy, nên bây giờ cái xe Thống Nhất của tớ chỉ còn có thể là một vật kỉ niệm. Nó đã không thể phục vụ ai được nữa, cả chiếc xe, bây giờ bộ phận nào cũng kêu, trừ cái…chuông! Và tất nhiên, xe đạp đã vậy, có muốn nghe chuyện xe máy nữa không??hihihahaha….
Newer news items:
Older news items:
|